5.5.13

QLVNCH


An Lộc địa sử ghi chiến tích
Biệt kích dù vị quốc vong thân

Đây là nghĩa trang của các chiến sĩ Biệt Cách Dù tử trận tại An Lộc

được đồng đội và đồng bào xây dựng tạm
cạnh bên Chợ Mới An Lộc sau cuộc chiến 1972.
Hai câu thơ bất hủ được ghi lại để tưởng nhớ sự hy sinh
của các chiến sĩ Biệt cách trong công cuộc giải tỏa An Lộc:




quân tăng viện vào mặt trận An Lộc

nhìn về hướng đồi Đồng Long
Trong điêu tàn cờ vàng tung bay
Toàn dân  hận bạo quyền Cộng sản




Trận chiến này ngàn đời nhớ mãi
Lính Biên Phòng giử vững Bình Long




CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNG 7

CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNGCHỦ TRƯƠNG
Chủ trương của Chống Tàu DViệt Cộng là tố cáo sự xâm lăng Việt Nam của TrungCộng và hành động tay sai bán nước của đảng cộng sản Việt Nam. VĂN HÓA LÀM HÀNG GIẢ CỦA TRUNG CỘNGKỹ nghệ làm hàng giả của Trungcộng đã “tiến bộ” không thua mứcphát triển kinh tế trong ba thập niên qua: không có gì không thể làm giả ởTrung cộng ngày nay! Thật vậy, sựđa dạng của hàng giả biểu lộ cả mộtlối suy nghĩ hay quan niệm đạo đức đảo ngược làm lu mờ biên giới giữađúng và sai. Hàng giả không chỉ giới hạn ở thựcphẩm hay đồ tiêu dùng mà còn có tiệm giả, công ty giả. Người ta thấynhững tiệm giả như: tiệm Apple giả, tiệm Ikea giả, Subway giả, và vân vân. Nhà cầm quyền Trung cộngthường đổ lỗi sự kiện hàng giả nàycho gian thương. Nhưng nếu nhữnghoạt động hàng giả bắt nguồn từ giớichức trách hay từ Bộ Chính trị củađảng thì thế nào? Thử xem qua mộtvài mẩu truyện tiêu biểu:Nhà giả Tại huyện Gia Hòa thuộc tỉnh Hà Nam, có một căn nhà nổi bật bên mộtcon đường lớn. Căn nhà có 2 tầng vớilớp sơn trắng còn mới tinh. Nhưngkhi bước qua bên hông người ta sẽ thấy tòa nhà chỉ sâu 1,5 mét, tức chỉcó bề mặt và đàng sau là căn nhà cũkỹ. Mặt tiền được xây theo đúng tiêu chuẩn của kế hoạch phát triển. Nhiều nhà khác trong thị xã cũng được sơn trắng, ngay cả nhà vệ sinh, để cả vùng mang vẻ “phát triển”. Khi xếp lớn đi kinh lý cũng không thể nhận ra đồ giả vì xếp không bước xuống xe!Hàng giả tại Olympic 2008 ở Bắc KinhTrình diễn pháo bông khai mạcgiả: cả thế giới xem cảnh trình diễn pháo bông đã trầm trồ khen ngợi về tính cách vĩ đại của nó, nhưng có ngờ đâu đó chỉ là cảnh vẽ của máy vi tính. Cuộn phim 55 giây khai mạc đã mất gần mộtnăm để hoàn thành. Tất cả chỉ vìđảng muốn giới thiệu với thế giớimột Trung Hoa hoàn hảo.Em bé hát đơn ca trong buổi khaimạc là hát “giả”: bé Lin Miaoke, 9 tuổi không hát thật mà là hátnhái. Giọng hát thật là của bé Yang Peiye, 7 tuổi và đã được thu âm từ trước. Sự hoán đổi nàybắt nguồn từ bộ phận cao nhất là Bộ Chính Trị Trung Ương, với lýdo “lợi ích quốc gia”. Trẻ em các sắc tộc thiểu số “giả”:màn trình diễn của 55 trẻ em đạidiện cho 55 sắc tộc thiểu số là của Galaxy Children’s Art Troup;tất cả đều là trẻ em người Hán!Sự xuất hiện của hàng giả khắp nơinhư trên chứng tỏ vấn đề không phảilà tai nạn mà là bản chất, do nhữngyếu tố:Làm giàu nhanh: sau câu nói bấthủ của Đặng Tiểu Bình, “mèo trắng hay mèo đen không thành vấn đề, miễn là bắt được chuột”. Câu nói là lời khuyên mọi ngườilàm giàu bất chấp nguyên tắc đạo đức.Tài sản tinh thần là tài sản chungcủa xã hội: sau một thời gian dàisống dước chế độ mà mọi thứ thuộc về “nhân dân” thì ngườiTàu quan niệm mọi sáng kiến hayphát minh đều là của chung.Nhà nước không quan tâm đến vấn đề bảo vệ bản quyền và chỉphạt tượng trưng.Đốt giai đoạn bằng cách “mượn” tiến trình nghiên cứu của ngườikhác. Khi sản xuất mà khôngphải qua giai đoạn khảo cứu là đốt giai đoạn và tiết kiệm tiền. Từ đó giá thành sẽ rẻ hơn. Nhận địnhHàng giả chiếm 20% trên tổng số lượng hàng hóa sản xuất của Trung cộng. Với số lượng này thì cầm quyền Trungcộng chẳng dại gì mà ngăn cấm hàng giả. Yếu tố giá cả chỉ là một phần của bài toán hàng giả. Đàng sau là mưu đồ ăn cắp kỹ thuật tân tiến, cạnh tranh bất chính để độc chiếm thị trường thế giới, thu hút đầu tư trên thế giới và nhất là góp phần trong tham vọng bá quyền Đại Hán. Một thí dụ điển hình là Việt Nam ngày nay đã bị lệ thuộc Trung cộngvề kinh tế khá sâu và sự lệ thuộc kinh tế sẽ dẫn đến lệ thuộc chính trị cũng không xa. Mua hàng giả Trung cộng là đãvô tình tiếp tay cho Trung cộng. Xin đừng!


--------------------------------------------------------------------------------

Page 2

CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNGKINH NGHIỆM DÂN CHỦ TỪ MIẾN ĐIỆNMiến Điện từ bỏ chế độ độc tàiGần đây chính phủ mới của Miến Điện bất ngờ thay đổi để đón tiếp hoasen dân chủ. Họ bắt đầu bằng việc thả tự do một số nhà dân chủ và bà AungSan Suu Kyi, là lãnh tụ của đảng đốilập Liên Đoàn Toàn Quốc Đấu tranh Vì Dân Chủ. Điều này đã dẫn tới cuộcviếng thăm của Ngoại trưởng Clinton và sẽ tiếp theo với sự mở rộng banggiao của Hoa Kỳ nếu Miến Điện dân chủ hóa thêm nữa. Câu chuyện không khỏi khơi dậyniềm hứng khởi trong lòng mọi ngườicho số phận nước Việt Nam. Chừngnào đảng CSVN thấy được trào lưu dân chủ?Đảng CSVN nhìn thấy trào lưu dânchủ chưa?Trước hành vi của Trung cộng bắt bớngư dân mình, ra lệnh cấm Việt Namkhông được đánh cá và khai thác trênvùng đặc quyền kinh tế của mình, đảng CSVN, thay vì lên tiếng phản đối Trung cộng thì lại cúi đầu nghe lệnh đàn áp người yêu nước biểu tình chống Trung cộng. Kiểu phản ứngcủa nhà nước Việt Nam đã gây ra nhiều thắc mắc về lý do của sự vângphục này, có lẽ không chỉ đơn giản như sự hối lộ của Trung cộng với các thành viên Bộ Chính Trị mà phải từmột nguyên nhân to lớn hơn và có sựđồng lòng của toàn bộ đảng CSVN.Chúng ta thường nghe những bào chữa như:Chỉ có một số đảng viên cao cấp làm bậy còn ngoài ra đa số đảngviên cộng sản còn lại bị áp lựcphải câm miệng; họ là đa số đảngviên cộng sản thầm lặng và yêu nước “ngầm”;Việt Nam đang ở thế yếu nên phải“nhịn” để tránh chiến tranh xảyra; như là một phương sách khôn ngoan của lãnh đạo đảng CSVN ;Đảng CSVN chỉ chú tâm “đổimới” mà chưa quan tâm đến an ninh quốc gia nên họ bị “mắchỡm” Trung cộng; như trong các trường hợp cho Trung cộng khaithác bôxít, thuê mướn dài hạn rừng đầu nguồn, cho dân Trungcộng ra vào Việt Nam thả dàn không cần hộ chiếu…Những ai đã từng có kinh nghiệm và hiểu biết về cộng sản sẽ nhìn thấynhững lý lẽ trên chỉ là những trò để gạt trẻ con. Phải chăng tới ngày nay, sau trên 60 năm và bao nhiêu người bịgiết, tù đày mà còn có kẻ cho rằngđảng CSVN vì dân vì nước? Có lẽcòn một số người mất trí chăng?Làm sao để đảng CSVN nhìn thấytrào lưu dân chủ?Khi thấy người dân Miến Điện sắp thoát khỏi ách kềm kẹp của độc tàichúng ta cũng vui lây và ước mongđảng CSVN “sáng mắt ra”. Nhưngthực tế cho thấy, dân chủ đến vớiMiến Điện không phải từ Trời rơixuống hay từ sự “bố thí” của nhà cầmquyền quân phiệt Miến Điện mà là từ sự đấu tranh của người dân MiếnĐiện. Cuộc đấu tranh của dân chúngvà hỗ trợ của thế giới đã làm giớiquân phiệt Miến Điện không còn con đường nào khác để chọn lựa!Khởi đầu, giới quân phiệt Miến Điện cũng dựa hoàn toàn vào Trung cộngvà nghĩ rằng chỉ cần có sự yểm trợcủa Trung cộng thì quyền lợi của họ sẽ được bảo vệ; giống như đảngCSVN, chỉ cần bảo vệ đảng và bấtchấp hậu quả tai hại cho dân chúng và chủ quyền quốc gia. Nhưng người dânMiến Điện không nghĩ vậy. Họ tranh đấu dưới hình thức bất bạo động, vận động quốc tế cấm vận và nhất là bàitrừ ảnh hưởng của Trung cộng trên đất nước của họ. Sau cùng giới quân phiệt đành phải thuận theo lòng dân vìchính việc thuận lòng dân mới bảo vệ quyền lợi cho họ một cách tốt đẹp nhất.Qua kinh nghiệm Miến Điện, chúngta thấy dân chủ cũng còn hơi xa vờiđối với Việt Nam, vì:Đảng CSVN ngày càng thắt chặtquan hệ với Trung cộng xâm lược để bảo vệ đảng;Đảng CSVN đang học phươngthức đảng trị của Trung cộng để giữ vững quyền cai trị tuyệt đối;Áp lực từ phong trào đấu tranh bất bạo động và vận động quốc tế của dân chúng Việt Nam chưa đủ;Cộng sản không thể thay đổi, chỉ có thay thếBài học Miến Điện dấy lên một niềmhy vọng cho chúng ta về làn sóng dân chủ đang lan rộng từ Trung Đôngsang Á Châu. Tuy nhiên chúng ta cũng cần phải tỉnh táo và sáng suốttrong cuông cuộc đấu tranh để khôngbỏ lỡ cơ hội. Độc tài cộng sản sẽ phảira đi, nhưng phải bằng áp lực từ hànhđộng của người dân Việt Nam, khôngphải chỉ với ước mơ.Phở PASTEURHIỀN VƯƠNG(714) 539-78889892 Westminster Ave. #315Garden Grove, CA 92844THANH SƠN TOFULÒ ĐẬU HŨ(714) 534-21009688 Westminster Ave.Garden Grove, CA 92844TOBIA CASKETNGUYỄN THIÊM(714) 894-372313951 Newland St.Westminster, CA 92683Ban Vận Động Tẩy Chay Hàng Hóa Trung Cộngchongtaudvietcong573@yahoo.comP.O. Box 11544, Westminster, CA 92685(714) 398-9641CẦN BẢO TRỢCÁC CƠ SỞ THƯƠNG MẠI BẢO TRỢ

3.5.13

38 năm Về truớc Hoa Kỳ chạy khỏi Việt Nam Cộng Hòa

Ba mươi tám năm về trước,




Ngày 30-4-1975, Hoa Kỳ chạy khỏi Việt Nam Cộng Hòa





Mường Giang







Thật ra việc Hoa Kỳ bán đứng hai đồng minh Việt Nam Cộng Hòa và Đài Loan, để đổi lấy sự liên kết và trao đổi thương mại với Trung Cộng qua chuyến công du của cặp Nixon-Kissinger từ năm 1972, đã bị ông Daniel Ellsberg tiết lộ cho The Washington Post, the Times, New York Times, và nhiều cơ quan truyền thông khác tạo một cú sốc trong quần chúng Hoa Kỳ hơn 40 năm về trước.





Vì không thể giấu giếm mãi một sự kiện lịch sử đã bị phanh phui, do đó ngày 14/6/2011, Văn Khố Quốc Gia (National Archives) của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, bó buộc đã phải cho giải mật (declassify) 7000 trang hồ sơ về những vấn đề của Việt Nam và Đài Loan trước 30-4-1975.. Sau đó, National Security Archive tại George Washington University công bố thêm 28,000 trang hồ sơ, trong đó có những mẫu đối thoại chi tiết giữa hai Ngoại Trưởng Henry Kissinger và Chu Ân Lai, càng làm cho hầu như cả thế giới (từng là đồng minh hay chiến hữu của Hoa Kỳ) nhìn ra sự thật phũ phàng, qua việc siêu cường số 1 đứng đầu khối tự do, vì quyền lợi cá nhân đã bán đứng Việt Nam Cộng Hòa và Đài Loan để đổi lấy sự hòa hoãn và giao thương với Trung Cộng. Xét cho cùng, việc làm trên chẳng qua cũng chỉ là để xác nhận một cách chính thức những tài liệu ông Daniel Ellsberg tung ra trước đó là chính xác, với hy vọng chấm dứt những thị phi bất lợi về chữ tín của Mỹ trên thế giới, nhất là trong giai đoạn Hoa Kỳ rất cần nhiều đồng minh mới lẫn cũ, khi có ý định trở lại Châu Á-Thái Bình Dương hiện nay, chắc là để cùng Trung Cộng tiếp nối những giao kết bí mật còn dang dở của bốn mươi năm về trước ?





Tài liệu trên đã làm lộ bộ mặt thật của Kissinger, qua nhiều hồi ký đã xuất bản nay không còn giá trị vì nhiều điều viết đều sai với những chi tiết trong tài liệu này. Tóm lại Henry Kissinger viết là để đánh bóng cá nhân và để chạy tội cho bản thân. Tài liệu lịch sử của Văn Khố cho thấy chính sách của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là đặt quyền lợi nước Mỹ trên hết, bất chấp sự phản bội những đồng minh cũng như đã giấu giếm và lừa đảo cả chính dân chúng và Quốc Hội Hoa Kỳ. Do ác tâm trên, nên từ đầu thập niên 1970, Hoa Kỳ vì cần bắt tay với Trung Cộng đối phó với Liên Xô, nên nhẫn tâm loại Đài Loan ra khỏi Liên Hiệp Quốc và đưa Tàu đỏ vào thay thế vị trí này, đồng thời còn công nhận chỉ có một nước Tàu và Đài Loan chỉ là một tỉnh của Trung Cộng cho đến ngày nay vẫn không thay đổi.





Tài liệu cũng cho thấy Hoa Kỳ quyết định bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa để mặc cộng sản Bắc Việt chiếm trong lúc Mỹ-Việt đang liên minh quân sự chống kẻ thù chung VC. Quan trọng nhất là Mỹ đã cam kết với Tàu đỏ sẽ phủi tay và bỏ ngỏ Đông Nam Á và Biển Đông cho Trung Cộng tạo ảnh hưởng trong vài thập niên. Tài liệu còn ghi rõ vào dịp giáng sinh năm 1972, Bắc Việt rất hỗn loạn và đang chuẩn bị đầu hàng vì không chịu nổi B-52 bỏ bom ở Hà Nội, nếu Hoa Kỳ tiếp tục bỏ bom thêm 2 tuần nữa thì VC đã đầu hàng. Nhưng vì đã thỏa thuận với Bắc Kinh nên Henry Kissinger và Tổng Thống Richard Nixon ngưng bỏ bom trong lúc chiến thắng đang gần kề, thay vào đó lại ký hiệp định ngưng bắn 28-1-1973 tại Ba Lê như một văn kiện bán đứng Miền Nam VN cho cộng sản đệ tam quốc tế !





Vì biết chắc Mỹ đã bán đứng đồng minh cho mình, nên đầu tháng Giêng năm 1974, Trung Cộng xua hải quân cưỡng đoạt quần đảo Hoàng Sa của VNCH. Hải Quân Miền Nam đã chiến đấu thật oanh liệt và kêu gọi Đệ Thất Hạm Đội của Hoa Kỳ đang ở gần đó tiếp cứu nhân đạo nhưng dù đã nhận đủ tín hiệu xin cấp cứu, hải quân Mỹ vẫn làm ngơ để mặc cho các thương binh VNCH chết đau thương và oan nghiệt trên Biển Đông.





Chính vì đã có ý định phủi tay bỏ Nam VN, nên cuối năm 1974, tòa đại sứ Mỹ tại Sài Gòn, đã bắt đầu lập bản dự thảo kế hoạch rút số viên chức còn lại, cũng như di tản những thành phần bản xứ có liên hệ với họ. Ðó là chiến dịch 'Talon Vice', sau được đổi thành 'Frequent Wind'.Theo sử liệu bật mí mới đây, sở dĩ kế hoạch trên vào phút chót, trở thành 'đầu gà đít vịt', là do sự bất đồng ý kiến giữa đại sứ Mỹ Martin và phái bộ quân sự Hoa Kỳ (Dao). Nhưng đây cũng chỉ là cái cớ, để phần nào làm nhẹ bớt tội tắc trách của ông đại sứ. Cũng theo tài liệu, sự thất bại còn có rất nhiều lý do khác, chẳng hạn do tướng Smith, trưởng cơ quan Dao, đã tiết lộ kế hoạch chạy của Mỹ, trong bữa tiệc do Tổng Cục Tiếp Vận tổ chức trong đêm giáng sinh 24-12-1974.





Tin này lập tức được loan truyền rộng rãi, nên thay vì Mỹ di tản các thành phần quan trọng có nguy hại tới tánh mạng khi VC vào, lại chỉ vớt toàn bọn nhà giàu và đặc biệt là không ít tướng-tá ăn không ngồi chơi xơi nước tại các cơ quan đầu não trung ương về quân sự cũng như hành chánh. Bọn này đa số đều giàu có về tiền bạc cũng như quyền thế và phe cánh Mỹ, nên ra đi ngoài gia đình nội ngoại ba đời, còn có cả con sen thằng ở. Sau rốt là do đại sứ Martin tới giờ phút chót, vẫn còn ngu xuẩn, cả tin vào sự hẹn hứa của Bắc Việt, nên nuôi ảo vọng thương thuyết, khi chấp nhận điều kiện 'đổi ngựa' hết Nguyễn Văn Thiệu, tới Trần Văn Hương và cuối cùng là Dương Văn Minh. Nhưng kết cuộc Mỹ đã bị VC bịp xả láng, nên đã phải bỏ chạy nhục nhã trong đêm tối 29-4-1975, khắp các mái nhà Sài Gòn, đến nỗi quên cả cuốn và vác cờ theo. Thật là một trò hề vô cùng sỉ nhục của siêu cường Hoa Kỳ, lãnh tụ của phe thế giới tự do.





Theo bản dự thảo ban đầu, chiến dịch di tản gồm có bốn giải pháp, tùy theo hoàn cảnh để thi hành như 1- Dùng hàng không dân sự để di tản người tại phi trường Tân Sơn Nhất. 2- Sử dụng các vận tải cơ C123,130 và C5 để bốc người tại Sài Gòn cũng như các tỉnh lân cận. 3- Sử dụng các loại thương thuyền có sẵn tại bến Bạch Ðằng. 4- Dùng trực thăng bốc người từ Sài Gòn, đưa ra các chiến hạm.





Sau khi quân đoàn I và II tan rã, ngày 1-4-1975 Dao đã cho thành lập một cơ quan điều hợp di tản, gọi tắt là DCC tại Tân Sơn Nhất và giải pháp (4) dùng trực thăng bốc người được chọn, nếu phi trường Tân Sơn Nhất bất khiển dụng.





Ngày 3-4-1975, Dao lại thành lập thêm Toán Thiết Kế đặc biệt, có nhiệm vụ thanh lọc, để xác nhận tổng số người VN cần di tản và tới ngày 7-4-1975, có 70.000 người được lên danh sách. Ngay sau đó, Dao đã tổ chức một đoàn xe Bus, chuyên chở họ từ tư gia vào phi trường TSN. Vì hầu hết sân thượng tại Sài-Gòn, Chợ-Lớn và Gia-Ðịnh không đủ tiêu chuẩn để cho các loại trực thăng H46 và H53 đáp, nên Dao phải trưng dụng tất cả các trực thăng nhỏ của hãng Air American do CIA thuê mướn, bốc người khắp nơi về Dao, sau đó trực thăng lớn mới chở họ ra chiến hạm.





Ngày 9-4-1975, Bắc Việt xua đại quân tấn công Xuân Lộc. Cơn phẫn nộ của QLVNCH và dân chúng được bộc phát tại đây. Sư Ðoàn 18 BB, Lữ Ðoàn 1 Dù, Thiết đoàn 5 kỵ binh, Biệt Ðộng Quân, Ðịa Phương Quân + Nghĩa Quân Long Khánh, chẳng những đã chận đứng cộng quân tại chiến trường mà còn tiêu diệt cả vạn quân xâm lăng phương bắc, khiến cho Hà Nội lại la làng là Mỹ bội tín đem bom nguyên tử vào thả tại VN.





Do tình hình chiến trường biến động khắp nơi, báo hiệu nguy cơ miền Nam sắp mất, nên Dao đã mướn nhà thầu sửa chữa các sân thượng tại đây, đồng thời yêu cầu toà đại sứ cho đốn cây cổ thụ trước sân, để làm bãi đáp khi hữu sự nhưng đã bị Martin phản đối và bác bỏ.





Ngày 16-4-1975, tướng Home Smith chỉ huy trưởng Dao, ra lệnh đóng cửa các PX, đồng thời bắt buộc các quân nhân không cần thiết và tất cả nhân viên dân chính cùng gia đình, đều phải hồi hương.





Ngày 24-4-1975 thời tổng thống Trần văn Hương, do tình hình chiến sự bùng nổ dữ dội lhắp nơi, nên đại sứ Martin mới cho thi hành giải pháp (3) trong chiến dịch Frequeent Wind, sử dụng tất cả các thương thuyền trống, sau khi đã giỡ hàng để di tản. Trong lúc đó, vì tuân thủ theo lệnh của chính phủ VNCH, nên hầu hết các máy bay quân sự của Mỹ khi rời Sài Gòn đều trống không, dù có rất nhiều người đang sắp hàng ngày lại ngày, để chờ phương tiện xuất ngoại.





Ngoài việc di tản quân nhân, viên chức tòa đại sứ rời VN, ngày 4-4-1975, Dao lại cho thực hiện chiến dịch 'Baby Lift', di tản 250 em mồ côi VN tại các cô nhi viện sang Hoa Kỳ, bằng vận tải cơ khổng lồ C5A-Galaxy. Tháp tùng trong chuyến đi này, còn có 37 nữ thơ ký và phân tách viên của Dao, với nhiệm vụ giúp đỡ và săn sóc các em trong suốt cuộc hành trình. Nhưng than ôi công tác đầy nhân đạo này, đã bị bàn tay bí mật nào đó phá vỡ ngay. Bởi vậy máy bay vừa mới cất cánh, thì đã rớt xuống ngay tại đầu phi đạo tan tành. Rốt cục chỉ còn sống sót 175 người. Tới nay sự việc trên vẫn chưa được soi sáng , nên đâu biết ai là thủ phạm đã gây nên tai nạn thương tâm cho các em bé mồ côi khốn khổ trên!





Tại Subic Bay-Phi Luật Tân, ngày 17-4-1975, lực lượng đặc nhiệm 76 của Hải quân Hoa Kỳ, vừa mới cặp bến để tu bổ và sửa chữa tàu bè, sau một thời gian dài đã tham dự cuộc hành quân Eagle tại Ấn Ðộ Dương, thì lại nhận được lệnh rời bến, tới chờ lệnh tại biển Nam Hải, ngoài hải phận Nam VN.





Những ngày cuối cùng của tháng 4-1975, tình hình chiến sự tại miền Nam vô cùng sôi động. Khắp nơi, những đơn vị còn lại của QLVNCH gồm Sư đoàn Dù, Sư đoàn TQLC, các Liên Ðoàn Kỵ Binh, Pháo Binh, Lực Lượng III Xung Kích, Sư đoàn 18, 5, 25, 22, các Sinh viên sĩ quan Trường Võ Bị QG.Ðà Lạt, Chiến Tranh Chính Trị, Thủ Ðức, Học Viện Sĩ quan Cảnh sát, khóa sinh HSQ-Binh sĩ quân dịch các Trung tâm Huấn luyện Vạn Kiếp, Quang Trung, Lực lượng Ðịa Phương Quâm-Nghĩa Quân, Cảnh sát Dã chiến, Cán Bộ Xây Dựng Nông thôn cả Nhân Dân Tự vệ... phối họp với Không quân, Hải quân và Quân đoàn IV, gần như tử chiến với mấy trăm ngàn cán binh-bộ đội cọng sản Bắc Việt, từng giây phút, suốt đêm ngày.. trong nổi đoạn trường máu lệ. Tất cả đã lấy xương thịt và thân xác, thay súng đạn ngăn chận xe tăng, đại pháo và biển giặc, vì người Mỹ đã cúp hết quân viện từ ngày 25-4-1975.





Ðêm 28-4-1975, Nguyễn Thành Trung hay Ðinh Thành Trung, con rớt của một cán bộ CS tập kết ở Bến Tre, nằm vùng trong không quân VNCH. Thi hành theo lệnh của Văn Tiến Dũng, tổng tham mưu trưởng quân đội VC, lái A37 giội bom phi trường Tân Sơn Nhất. Theo Lê văn Trí, tư lệnh KQ cọng sản miền bắc, thì VC đã dùng các máy bay của QLVNCH đã bỏ lại tại các phi trường Ðà Nẵng, Phù Cát để oanh tạc Sài Gòn. Sáng 28-4-1975, sáu chiếc A37 được chuyển vào sân bay Thanh Sơn (Phan Rang), do Trung làm phi đội trưởng, hợp với các phi công Bắc Việt gồm Từ Ðể, Nguyễn văn Lục, Hoàng Mai Vượng, Hàn Văn Quảng và một tên phi công phản tặc khác của VNCH là Trần văn On. Vì các máy bay trên không mở đèn, hơn nữa lực lượng phòng vệ ở dưới đất tưởng là bạn, nên chúng mới toàn mạng. Vụ oanh tạc trên đã làm hư hại 3 chiếc Hỏa Long AC119, vài chiếc C47 nhưng quan trọng nhất là đã tạo tình trạng hỗn loạn tại phi trường, đang có nhiều người đợi máy bay di tản. Ngoài ra còn có nhiều đoạn phi đạo bị bom và đạn pháo kích làm hư hỏng, không còn sử dụng được. Trước tình trạng hỗn loạn này, tướng Smith ra lệnh giới nghiêm Dao 24/24, trong khi đó tại tòa đại sứ, Matin vẫn bất động.





Sau này qua các tài liệu báo chí, đọc được nhiều chuyện vui cười ra nước mắt, liên quan tới sự người Mỹ tiếp tục quân viện cho VNCH, theo tinh thần hiệp định Ba Lê 1973 và những lời hứa của Nixon, từ các thơ riêng viết tay. Thật sự để có lý do hạ cánh những vận tải cơ khổng lồ C5, người Mỹ giả bộ chở tới một vài khẩu súng đại bác 105 ly thời Thế chiến 1, ít trăm bộ nón sắt cháo lòng không giống ai. Tàn nhẫn nhất trong số những thứ rác phế thải này, có nhiều thùng băng cá nhân đã xử dụng. Biết Hoa Kỳ đã tận tuyệt rồi nhưng chính phủ VNCH vẫn giả đò tương kế tựu kế, họp báo đăng tin, để phần nào giữ lại chút niềm tin cho người lính đang xả thân nơi chiến trường, trong giờ thứ 25 đối mặt với thù trong giặc ngoài. Riêng Mỹ thì mục đích đến là để chuyển tải tất cả hồ sơ mật và những vật dụng máy móc điện tử quý giá về nước.





Lạ lùng nhất là lúc 3 giờ sáng ngày 29-4-1975, tại Dao có 3 chiếc vận tải cơ C130, thường trực chuyển người ra chiến hạm. Nhưng không biết vì lẽ gì, lại chở từ biển vào Sài Gòn, ba quả bom con heo tiểu nguyên tử (Blue 82 Daisy Cutter), loại bom 15.000 Lbs, mà QLVNCH đã sử dụng tại mặt trận Xuân Lộc-Long Khánh vừa qua. Khôi hài hơn là trong lúc các chuyên viên Mỹ-Việt đang hì hục tháo gỡ đem bom vào kho, thì một phi công Hoa Kỳ lại bạch thoại trên vô tuyến, khiến cho CS Bắc Việt bắt được tần số và nã ngay hỏa tiễn 122 ly vào phi trường, làm cháy một vận tải cơ C130 đang bốc người. Thế là Dao chấm dứt kế hoạch di tản bằng máy bay lớn ra hạm, vì phi trường đã bất khiển dụng.





Trong lúc những lãnh đạo chính trị của Miền Nam đang trầm kha trong ảo vọng thương thuyết hòa hợp để kết thúc cuộc chiến, thì đúng nửa đêm 29-4-1975 cũng là giờ mà cọng sản đệ tam quốc tế Hà Nội, chọn là giờ 'G’ ngày 'N’ tổng tấn công dứt điểm VNCH. Sài Gòn đã rối loạn vì hơn mấy chục sư đoàn cọng sản Bắc Việt đã áp sát thủ đô. Một số đại pháo được tập trung nã vào các khu vực đông dân cư trong nội thành. Phần khác là do đám quan quyền, ngày thường ngồi trên ăn đủ, cùng với bọn nhà giàu, tới tấp ra đi, khiến cho lòng người càng thêm tơi tả, không biết đâu mà mò. Tuy rằng trung ương không còn đại bàng nhớn nhưng khắp bốn hướng, quân lực VNCH vẫn chiến đấu dũng mãnh, gần như lấy máu xương của chính mình để ngăn cản bước tiến của giặc. Lữ đoàn 4 Nhảy Dù, Sư Ðoàn TQLC, Sư đoàn 18 BB, Lực lượng III Xung Kích, Liên đoàn 4 Biệt Ðộng Quân, Sư đoàn 22 BB, Giang Ðoàn 54 Tuần Thám, Lực Lượng Ðịa Phương Quân + Nghĩa Quân... và đặc biệt là Chiến Ðoàn 3, thuộc Liên Ðoàn 81 Biệt Cách Dù, từ ngày 26-4-1975, đã được lệnh về bảo vệ Bộ Tổng Tham Mưu.





Nhưng giữa lúc người lính bộ binh đang lội trong biển máu thù, thì trên trời gần hết những phi công anh hùng của QLVNCH đã ngoảnh mặt phủi tay ra đi không trở lại, hoặc bay về đất Thái hay hướng thẳng biển đông. Khiến cho phi trường Tân Sơn Nhất thêm hiu quạnh thảm thê với xác người nằm bất động, lẫn lộn với quân trang quân dụng, cơ phận máy bay, vũ khí và những lính quèn hèn mọn, giờ phút cuối vẫn ở lại tử thủ với phi trường.





Nhưng không phải ai cũng tham sống sợ chết, chỉ muốn hưởng vinh hoa phú quý mà người Mỹ hứa hẹn. Vẫn còn vài chiếc Hoả Long AC119 K, cùng với hai khu trục A1 Skyraider, đã không ngừng lên xuống, nã đạn pháo, thả hỏa châu, soi sáng giúp quân bạn đang chiến đấu dưới đất. Kiên cường nhất là Trung Úy Phi Công Nguyễn Văn Thành, xuất thân từ Thiếu Sinh Quân. Ông đã lái AC119 bắn phá những vị trí pháo của VC quanh phi trường, nhờ vậy nhiều người trong số này có tướng Nguyễn Cao Kỳ, cựu tư lệnh KQ, cựu chủ tịch ủy ban hành pháp trung ương, cựu phó tổng thống VNCH.. mới bay được trực thăng riêng từ tư gia ở Tân Sơn Nhất, ra chiến hạm đi Mỹ. Thương thay người hiền không bao giờ sống lâu, nên Trung Uý Thành đã gãy cánh vào lúc 6 giờ 46 phút, sáng ngày 29-4-1975, khi chíếc hỏa long của ông bị một hỏa tiễn tầm nhiệt SA7 chém đứt cánh máy bay và bốc cháy trên bầu trời.





9 giờ 30 sáng ngày 29-4-1975, Sài Gòn đã hỗn loạn khắp nơi. Do trên tướng Smith yêu cầu đại sứ Martin cho thi hành giải pháp '4’ trong chiến dịch di tản, nhưng đã bị từ chối. Nguyên do vì đại sứ Mỹ lúc đó vẫn còn ngây thơ tin rằng “tổng thống VNCH Dương văn Minh, có khả năng hoà hợp, hòa giải với VC để vãn hồi hòa bình cho VN”. Cùng ngày, từ thủ đô Hoa Thịnh Ðốn, Kissinger đã gọi điện khẩn cấp sang Sài Gòn, ra lệnh cho đại sứ Martin phải di tản gấp. Từ đó, Martin mới cho lệnh đốn cây đa cổ thụ trước sân toà đại sứ vào lúc 11 giờ 01 phút, để làm bãi đáp cho trực thăng. Ðây cũng là thời gian, Martin gơi ý nhờ TT. Dương văn Minh giả bộ đuổi Mỹ trên đài phát thanh Sài Gòn. Có như vậy siêu cường Hoa Kỳ mới chạy khỏi VN trong danh dự, đồng thời giúp TT Minh có “chính nghĩa”.





Nhờ bài bản xuất sắc, diễn viên ăn khớp, Martin đã cứu nước Mỹ phần nào bớt mất mặt trước đồng minh thuộc phe thế giới tự do, cũng như đàn em kẻ thù Liên Xô-Trung Cộng. Nhưng đồng thời Martin chính là người đã phá hỏng kế hoạch di tản, vì lúc chịu thi hành thì trời đã tối, nên các tài xế xe bus đều nghỉ việc, khiến cho nhiều người có tên trong danh sách di tản không được đón. Ðể cứu vãn tình thế nguy cấp tồi tệ trên, tướng Smith đã cho các loại trực thăng nhỏ của hãng Air American đi bốc người thế xe bus.. nhưng đã quá trễ.





Ba mươi tám năm về trước, người Sài Gòn làm sao quên được cảnh tượng hai ngày 29 và 30-4-1975, nếu có dịp đi ngang qua tòa đại sứ Hoa kỳ, kế toà đại sứ Pháp và nhà thờ Tin Lành, nằm trong chu vi các đường Hồng Thập Tự, Hai Bà Trưng và đại lộ Thống Nhất. Có thể gọi được là một biển người, đã tụ tập trước hai cánh cổng sắt vô tri của tòa đại sứ. Lúc đó hầu như người nào cũng giơ hai tay lên cao, trong đó ngoài các giấy tờ còn có những nắm đô la dầy cộm, với những tiếng gào thét, van nài nghe thật là bi thiết não nuột, trước những cặp mắt gần như lạc thần lạnh lẽo của lính thủy quân lục chiến Mỹ. Ai cũng lăm lăm tay súng có gắn lưỡi lê, làm như đã sẵn sàng phanh thây bầm xác bất cứ ai, muốn xé rào vượt cổng.





Cùng lúc quang cảnh phía bên trong khuông viên của tòa đại sứ cũng đâu có khác gì bên ngoài. Sóng người đang đùn ép, xô lấn, cấu xé với nhau để tới cho được chân tường, dẫn vào cầu thang lên sân thượng, nơi đoàn trực thăng dùng làm bãi đáp lên xuống, để bốc người ra chiến hạm. Màn đêm lúc đó như được Thượng Ðế ban thêm ân huệ, nên cứ kéo dài hơn, để cho những kẻ chờ đợi nuôi chút hy vọng mỏng manh trong cơn tuyệt vọng. Tóm lại đến giờ phút hỗn loạn đó, thì không ai còn cần chú ý làm gì tới danh sách nửa. Bốc người tại chỗ, có nghĩa là ai mạnh chen được tới trước thì đi, khiến cho hằng vạn người từng giúp Mỹ rất đắc lực như thơ ký, thông dịch viên, nhân viên tình báo, cảnh sát chìm... cứ ngóng cổ chờ di tản, rốt cục sáng ra mới biết Mỹ đã đi hết rồi.





Ðể thi hành chiến dịch di tản bằng trực thăng, tướng tư lệnh Thủy Quân Lục Chiến Mỹ là Carey từ chiến hạm bay vào tòa đại sứ lúc 13 giờ 15 'chiều 29-4-1975 và hạ cánh tại Dao. Cùng lúc có một Toán Không Lưu do thiếu tá KQ Dave Cox chỉ huy. Họ dọn dẹp sân thượng và chỉ dẫn đoàn trực thăng từ biển vào bốc người. Trong lúc đó súng cối và đại bác của VC quanh Sài Gòn nổ tới tấp.





15 giờ 06 phút chiều 29-4-1975, một đoàn 12 chiếc trực thăng Mỹ, chở TQLC do trung tá J.L Bowltan chỉ huy, thuộc Lực Lượng Ðặc Nhiệm 76 tới bố trí quanh Dao để giữ an ninh. Ðoàn trực thăng lên xuống bốc người không ngớt, mỗi chiếc chở một lần từ 50-60 người.





Nhưng cuộc di tản đã gặp trở ngại vì bãi đáp trực thăng trúng đạn pháo kích của VC bốc cháy. Trong lúc sự liên lạc giữa toán không lưu và các phi công cũng bi trục trặc vì máy truyền tin bị hỏng, còn trung tâm tiếp vận đài tại Sài Gòn hoàn toàn tê liệt.





Những giờ phút cuối, để giải quyết số người còn ứ đọng, Mỹ phải dùng các loại trực thăng lớn CH6 và H53 đáp ngay tại bãi đậu xe trước tòa đại sứ. Song song với trực thăng Mỹ, trực thăng của KQ.VNCH cũng bốc người ra đi từng đoàn. Thành phố đã bị cúp điện hoàn toàn từ 6 giờ 30 tốì 29-4-1975. Khắp nơi trời đất tối thui, dân đen thì run rẩy núp kín trong nhà để giữ mạng, phần lính tráng còn lại, từ quan tới thuộc cấp, ai củng cố chóng con mắt chờ sáng trong các giao thông hào, đợi phép lạ mà “tổng thống” Dương văn Minh đã hứa là sẽ tới vào sáng ngày 30-4-1975.





Sài Gòn đã chết từ đó, chỉ còn có tiếng quạt của các loại trực thăng gầm thét đinh tai điếc óc, nơi khoảng không gian mà Mỹ còn làm chủ, nhờ sự bảo vệ của QLVNCH trong giờ thứ 25 dưới đất. Ðây cũng là những lời thóa mạ cuối cùng của người Mỹ trước khi về nước, để lại nghìn đời trên xác chết chưa chôn của miền nam VN trong thế kỷ XX.





Cũng lúc đó, nơi các nẻo đường vắng ngắt dẫn về thương cảng, bến tàu Sài Gòn, từng chặp từng chặp lai xao động bởi tiếng máy nổ ròn của đủ loại xe dân, lính... xen lẫn đâu đó là các tràng súng ngắn. Lúc này bọn sĩ quan đào ngũ, bọn nhà giàu bất lương, bọn trí thức cà chớn một thời phá nát miền Nam... cũng ôm đầu chạy trối chết, tới các bến tàu, để tìm đường vượt thoát cọng sản, trên các chiến hạm Hải quân và Thương thuyền đang hối hả nhổ neo ra khơi. Súng nổ, đạn cối rơi, hỏa tiễn xuyên phá, tiếng trực thăng gào thét... như những giọt nước mắt trước cơn mưa thống hận VN, ba mươi tám năm qua cũng vẫn là những hình ảnh và âm thanh , mà người Sài Gòn đã cảm nhận trước vài giờ, khi toàn thể non sông Hồng Lạc bị đắm chìm trong vũng bùn ô uế của xã nghĩa thiên đàng, mà thực chất là chốn địa ngục có thật, do quỷ vương Hồ Chí Minh mang từ Nga Tàu về đày đọa đồng bào.





Ðúng 9 giờ tối đêm 29-4-1975 cuộc di tản tại Dao kết thúc. Người Mỹ vội cho thiêu hủy toàn bộ những gì còn lại trong toà nhà này, mà một thời được coi như một tiểu bạch ốc ở phương đông. Chiếc trực thăng cuối cùng cất cánh lúc 12 giờ đêm, bỏ lại đằng sau cảnh đời trong biển lửa.





Riêng tại tòa đại sứ Mỹ, sự di tản đã gặp rất nhiều khó khăn vì đen không đủ soi sáng hiện trường, còn bãi đáp thì quá nhỏ không thích hợp cho các loại trực thăng lớn, Tuy nhiên việc bốc người vẫn được tiếp tục, từ 11 giờ đêm 29-4-1975 cho tới 3 giờ sáng ngày 30-4-1975. Sự liên lạc bằng vô tuyến giữa Sài Gòn và Hoa thịnh Ðốn cũng chấm dứt lúc 1 giờ 06 phút, khi trạm liên lạc vệ tinh tại Dao đã bị phá hủy. Ðể nối liên lạc giữa Mỹ và toà đại sứ, Không quân Hoa Kỳ phải thiết lập một trạm liên viễn thông vệ tinh trên chiếc C130, nhưng vẫn không mấy hiệu quả.





3 giờ sáng ngày 30-4-1975, bộ ngoại giao Mỹ ra lệnh cho tòa đại sứ Sài Gòn chấm dứt di tản nhưng Martin không chịu thi hành, vì lúc đó tại chỗ vẫn còn hơn 12.000 người chờ bốc ra chiến hạm. Tới 4 giờ 56’ sàng, chính Tổng thống Ford ra lệnh bằng điện thoại, bắt buộc ông đại sứ phải rời VN. Do không còn cách nào lựa chọn, Martin đành phải bỏ lại 420 người đang đợi, trong số người này có cả nhân viên của toà đại sứ Nam Hàn. Martin ra đi đơn độc với con chó nhỏ tên Nitnoy, trên chiếc trực thăng CH46, do Ðại Uý Thủy Quân Lục Chiến tên G.Berry lái.





Từ phút đó, chỉ còn lại toán lính TQLC Mỹ giữ an ninh tòa đại sứ. Họ rút hết vào bên trong tòa nhà, đóng cửa sắt và lên trên sân thượng đợi. Ðúng 7 giờ 30 sáng ngày 30-4-1975, trực thăng ngoài biển bay vào đón họ, chấm dứt sự hiện hữu lần thứ ba của người Mỹ trên nước VN, tính tròn 21 năm , từ lúc tướng Edward Landale của CIA đặt chân tới Sài Gòn. Tình đồng minh, đồng hướng và chiến hữu giữa VNCH cùng Hoa Kỳ, cũng chấm dứt từ đó.





Theo tài liệu được Mỹ công bố, thì tòa đại sứ và Dao ngày 29 rạng 30-4-1975 chỉ di tản được 7014 người, phần lớn không có tên trong danh sách được lập lúc ban đầu. Ðể hoàn thành công tác trên, người Mỹ đã sử dụng trực thăng của Sư đoàn 7 Không quân và Hạm Ðội 7 tại Thái Bình Dương. Suốt thời gian chiến dịch, chỉ có một A6 bị mất tích, một trực thăng AH1J. Cobra rớt xuống biển và 2 lính TQLC Mỹ bị tử thương khi VC pháo kích vào Dao tại phi trường Tân Sơn Nhất.





Tuy người Mỹ đã chính thức rời Sài Gòn vào lúc 7 giờ 30 sáng ngày 30-4-1975 nhưng trọn ngày đó cho tới hôm sau 1-5-1975, nhiều trực thăng của Không quân VNCH khắp nơi bay tới Hàng Không Mẫu Hạm Midway, đang bỏ neo ngoài khơi Vũng Tàu để xin đáp. Vì có quá nhiều người, nên Mỹ đã phải xô nhiều trực thăng xuống biển, để làm bãi đáp cho các trực thăng tị nạn. Dù việc làm trên có thiệt hại hằng triệu mỹ kim nhưng cũng đã cứu vớt được nhiều chiến binh trong giờ phút cuối cùng, không còn một lựa chọn nào khác hơn, trong khi nước đã mất.





Ba mươi tám năm qua rồi, ngày nay chắc gì còn ai nhớ tới chuyện cũ, kể cả những đắng cay đoạn trường mà tất cả quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa và đồng bào Miền Nam hứng lãnh trong địa ngục Cộng Sản có thật trên quê hương mình!





Xóm Cồn Hạ Uy Di



Tháng 4-2013.

Mường Giang





1.5.13

CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNG 6

—NĂM ICHỐNG TÀU DVIỆT CỘNGCHỦ TRƯƠNGChủ trương của Chống Tàu DViệt Cộng là tố cáo sự xâm lăng Việt Nam của TrungCộng và hành động tay sai bán nước của đảng cộng sản Việt Nam. HÀNG GIẢ TRUNG CỘNGKỹ nghệ hàng giảNgày nay hàng giả do Trung cộng sản xuất không còn là một sự hiếm thấymà được bày bán nhan nhản khắp nơitại Mỹ; không phải chỉ ở các khu phố Tàu như trước đây. Những mặt hànggiả trải rộng không thiếu thứ gì: pin điện, quần áo, máy móc điện tử, mỹphẩm, thuốc tây, thuốc lá, nhu liệu điện tử… Sở dĩ hàng giả gắn liền vớiTrung cộng vì Trung cộng sản xuất2/3 số lượng hàng giả trên thế giới. Trung cộng làm hàng giả thế nào?Trung cộng làm hàng giả bằng 2 cách:Khi một công ty ngoại quốc thuê một công ty Trung cộng làm mộtmón hàng. Công ty Trung cộngsẽ ăn cắp kiểu mẫu, học cách làmvà đem sản xuất ở nơi khác, sau đó dán lên một nhãn hiệu gần giống tên thật để dễ bán.Một cách khác là mua một sản phẩm mới về rồi tháo ra để nghiên cứu cách chế tạo. Sau đó làm ra một sản phẩm giống y hệt. Cách này gọi là chế tạo đảongược (reversed engineering).Điều nguy hại xảy ra sau khi ăn cắp bản quyền và phương pháp chế tạo là những nhà sản xuất Trung cộng thaythế những vật liệu mắc tiền nguyên thủy bằng những vật liệu rẻ tiền để hạ giá thành, vì lý do cạnh tranh. Nhữngnguyên liệu kém phẩm chất này củahàng giả là nguyên do gây ra nhiều vụ chết người như thuốc giả, đồ phụ tùng xe hơi giả, sữa giả. Tại sao Trung cộng làm hàng giả?Trung cộng là nước sản xuất hàng giả nhiều nhất thế giới chỉ với lý do dễ hiểu là lợi nhuận. Ăn cắp phát minh là con đường tắt để khỏi tốn tiền và thời gian nghiên cứu, vì thế mang lạinhiều lời. Lợi nhuận hấp dẫn đến nỗinhững băng đảng du đãng đã phải bỏ nghề buôn bán ma túy mà chuyển sang làm đồ giả. Nếu bị bắt vì buôn bán ma túy có thể bị tù dài hạn, nhưng nếu bị bắt với hàng giả thì chỉtrả một ít tiền phạt.Kỹ nghệ hàng giả còn được nhà nước Trung cộng khuyến khích vì nền kỹnghệ nói chung được hưởng lợi và không phải bỏ tiền để tài trợ nhữngcông trình nghiên cứu. Chỉ cần khuyến dụ những nhà tư bản Mỹ sangđầu tư với tiền và kiến thức chế tạo!Nhà cầm quyền Trung cộng có ngăn cấm kỹ nghệ hàng giả?Sau lưng những màn trình diễn bắt và tịch thu hàng giả là sự ủng hộ ngầmcho việc sản xuất hàng giả, một bứctranh tổng hợp của kinh tế và chính trị. Hãy nhìn vào vài con số sẽ thấytầm quan trọng của nó. Hàng giả chiếm 10% thương mại thế giới. Kỹnghệ hàng giả đóng góp hơn 20%cho sự phát triển kinh tế của Trungcộng. Chính sự ăn cắp bản quyền đãtạo nên nhiều triệu công việc. Mộtchuyên gia chống hàng giả đã lên tiếng, “Kỹ nghệ hàng giả lớn đến nỗinếu thẳng tay dẹp bỏ sẽ gây nên khủng hoảng kinh tế và có thể làmnhà nước lung lay.” Một vài tên thật - tên giảNIKE—LIKEADIDAS— ADADASPUMA— FUMASONY— SQNYPIZZA HUT— PIZZA HUHOLAY— OKAYNhận địnhThông thường người ta nghĩ rằng hàng giả, dù là bất hợp pháp, nhưng là lối thoát cho dân nghèo. Nhưng nếu suynghĩ sâu xa một chút thì sẽ thấy hàng giả chỉ gây tai hại cho cuộc sống trên mọi mặt. Ngoài vấn đề sức khỏe cá nhân còn vấn đề kinh tế Hoa Kỳ. Hàng giả sẽ giết chết nhiều kỹ nghệ sản xuất ở nước Mỹ, từ đó làm suy thoái kinh tế và gây ra tình trạng thất nghiệp. Sự phát triển của kỹ nghệ hàng giả ở Trung cộng hẳn phải có sự tiếp tay của nhà nước. Sự phát triển kinh tế vượt bực của Trung cộng trong 3 thập niên qua đã phải nhờ vả không ít vào thủ thuật này. Bởivậy, ngoài những thực phẩm độc hại cho sức khỏe; vấn đề an toàn cá nhân và bảo vệ công ăn việc làm của ngườidân Mỹ cũng là điều cần phải quan tâm: không nên mua hàng giả!


--------------------------------------------------------------------------------

Page 2

CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNGCẦN GIÚP SỨC CHO CUỘC ĐẤU TRANH CỦA THÁI HÀLinh Mục chính xứ Thái Hà Vũ KhởiPhụng đã trả lời phóng viên Trà Micủa RFA vào tháng 11 năm 2008, “Chúng tôi hoàn toàn chủ trươngdùng phương pháp bất bạo động, cho nên bất luận nếu có một sự đàn áp nào thì chúng tôi cũng sẽ không bao giờdùng những phương pháp nào có tínhcách là bạo lực.” Tới nay, kế hoạch trấn áp Thái Hà lại tiếp tục với dự án tu bổ lại bệnh viện Đống Đa kèm theo việc chiếm thêm một mảnh đất nhỏ nữa của giáo xứ để làm trạm nước thải (đất đai khởi đầu của giáo xứ là60.000 m², bây giờ chỉ còn 2.700 m²). Công việc xây dựng trạm “xử lý nước thải” chỉ là một kịch bản được nhà cầm quyền Hà Nội dựng lên để từngbước tiêu diệt giáo xứ Thái Hà. LM Phụng còn cho biết giáo xứ vẫn giữ “lập trường trước sau như một” và sẽ “đấu tranh đến cùng.”Ngày nay CSVN không những phảiđối đầu với một vài giáo xứ Cônggiáo như Thái Hà hay vài nhà dân chủ lẻ tẻ mà họ đang phải đối đầu với mộttrào lưu dân chủ rộng rãi trong quần chúng. Thái Hà là niềm hy vọng cho cách mạng dân chủ. Thái Hà sẽ chứngtỏ bạo lực của nhà cầm quyền cộngsản phải nhường bước trước ý chí đấu tranh kiên cường và bất bạo động củangười dân.Nhà cầm quyền cộng sản cũng biếtvậy và sẽ dùng mọi mánh lới để ngăn chặn sự lan rộng của tinh thần TháiHà. Những mánh lới đàn áp thườngdùng được mọi người biết đến như:Bắt cóc hay thủ tiêu bí mật, như trường hợp 15 giáo dân mất tích;Thuê mướn bọn côn đồ và côngan giả dạng làm “quần chúng tự phát”;Áp lực từ bên trên của giáo hộiCông giáo như đã từng làm;Cho người trà trộn vào hàng ngũ giáo dân để phá rối, gây bạo độngrồi có lý do sử dụng bạo lực mà đàn áp;Dùng mọi phương tiện thông tin để bôi nhọ, xuyên tạc hầu cô lập Thái Hà về tinh thần;Cấm đường để ngăn cản giáo dân đổ về Thái Hà hầu cô lập mọisinh hoạt;Sách nhiễu, hăm dọa riêng lẻ những giáo dân tích cực trongsinh hoạt nhà thờ.Để đối đầu với những âm mưu đen tốinày, giáo dân Thái Hà cũng như mọingười Việt Nam khắp thế giới sẽ phảichuẩn bị tinh thần:Công cuộc đấu tranh cần phảikiên trì và dứt khoát, không bỏ cuộc khi chưa đạt mục đích. Mọisự thương lượng với kết quả nửa vời chỉ là giải pháp tạm thời để nhà cầm quyền hoãn binh và chờcơ hội ra tay trong tương lai;Giáo dân Thái Hà phải là nhữngchiến sĩ anh dũng và sẵn sàng đốiđầu với những hành động đàn áp đầy bạo lực của nhà cầm quyền, vì khi họ càng đàn áp thì ngọn lửa đấu tranh càng lan rộng;Mọi hành động của Thái Hà phảicông khai và bất bạo động. Bạo động chính là điều bọn công an mong chờ để có lý do đàn áp;Mọi tin tức phải được ghi lại và phổ biến để chống lại nhữngxuyên tạc và vạch trần nhữnghành vi mờ ám của công an;Khắp nơi trên thế giới nên tổ chức thắp nến hiệp thông với Thái Hà, để yểm trợ Thái Hà và khích lệ tinh thần đấu tranh;Với phương pháp đấu tranh bấtbạo động, mỗi người dân là mộtchiến sĩ. Khi người dân từ chốikhông cộng tác, không thỏa hiệp với nhà cầm quyền thì họ sẽ mấthết mọi quyền lực;Đặt niềm tin vào công lý và sự thật như giáo dân Thái Hà và tự giũ bỏ sự sợ hãi cũng như ý tưởngvề một chế độ cộng sản vô địch. Ý thức tinh thần tự lực cánh sinh. Sự lên tiếng của các tổ chức nhân quyền hay các quốc gia trên thế giới là cần thiết nhưng căn bản của cuộc tranh đấu dân chủ phảibắt đầu từ ý chí và sự hy sinh củangười dân Việt Nam. Thái Hà sẽ là khởi điểm và khuôn mẫu cho cuộc đấu tranh dân chủ nên cần sự giúp sức của mọingười dân Việt Nam. Ý chí kiên cường của giáo dân Thái Hà sẽ giúp cho những người khác trútbỏ được nỗi sợ đối với nhà cầmquyền;Với ý chí cương quyết và vũ khí bấtbạo động, người dân Việt Nam có thể xóa bỏ chế độ cộng sản đã đầy ải dân tộc suốt 66 năm qua, tính từ năm1945. Điều tâm niệm cần phải có làcông lý và sự thật chắc chắn sẽ thắng. Phở PASTEURHIỀN VƯƠNG(714) 539-78889892 Westminster Ave. #315Garden Grove, CA 92844THANH SƠN TOFULÒ ĐẬU HŨ(714) 534-21009688 Westminster Ave.Garden Grove, CA 92844TOBIA CASKETNGUYỄN THIÊM(714) 894-372313951 Newland St.Westminster, CA 92683Ban Vận Động Tẩy Chay Hàng Hóa Trung Cộngchongtaudvietcong573@yahoo.comP.O. Box 11544, Westminster, CA 92685(714) 398-9641CẦN BẢO TRỢCÁC CƠ SỞ THƯƠNG MẠI BẢO TRỢ

CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNG 5

CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNGCHỦ TRƢƠNGChủ trương của Chống Tàu DViệt Cộng là tố cáo sự xâm lăng Việt Nam của TrungCộng và hành động tay sai bán nước của đảng cộng sản Việt Nam. HÀNG HÓA TRUNG CỘNG ĐỘC HẠIMật ong độc hại đƣợc nhập lậu từ Trung CộngMật ong được nhập vào Hoa Kỳcũng từ một lý do dễ hiểu là mứctiêu thụ mật ong gấp đôi mức sản xuất. Và cạnh đó, Trung cộng lại là nước sản xuất mật ong nhiều nhấtthế giới, với 29%. Vào năm 2002, mật ong Trung cộngnhập vào Âu Châu bị khám phá có chứa chất thuốc trụ sinh chloram-phenicol (là chất gây ung thư) cùngnhững chất trụ sinh khác và nhiều thuốc sát trùng. Sự khám phá nàyđã làm Liên Hiệp Âu Châu nghiêmcấp nhập cảng mật ong từ Trungcộng. Về phần Hoa Kỳ thì sau năm2007 với sự khiếu nại của Hội CácNhà Sản Xuất Mật Ong Hoa Kỳ về việc Trung cộng bán phá giá mậtong (xuống 150%), Hoa Kỳ đã tăngthuế nhập mật ong lên 221%. Những cản trở này đã dẫn các nhà buôn Trung Cộng tới một cách làmăn khác là nhập lậu qua một nước thứ ba trước khi nhập vào Hoa Kỳ. Mật ong đã được chuyển qua cácnước như: Úc, Thái Lan, Mã Lai, Nga Sô, Nam Dương, Ấn Độ và ngay cả Singapore là nước chỉ có nhà và đường nhựa, rồi sau đó nhập vào Mỹ với nhãn hiệu của nước đó. Một thí dụ điển hình là nước Úc nhập 2,228 tấn mật ong vào năm2002, nhưng hầu hết được “xuấtcảng” qua Mỹ.Mới đây, Hội Các Nhà Sản XuấtMật Ong Hoa Kỳ cho biết vào 6 tháng đầu năm 2011 đã có 60 triệu cân (pound) mật ong Trung cộngnhập nhập vào Mỹ qua ngả Ấn Độ. Điểm đáng chú ý là số mật ong nàycó chứa nhiều chất trụ sinh và kimloại nặng.Mì gói và nhiều thức ăn độc hạiKhoảng giữa năm 2011, mì gói ởViệt Nam bị khám phá có chứaphẩm màu Tartrazine (E102), là phẩm màu dùng trong công nghiệp gây tác hại cho sức khỏe như chứnghiếu động đối với trẻ em, ảnh hưởng đến sinh lý nam giới. Phẩmmàu giúp cho mì có màu vàng tươiđẹp. Phẩm Tartrazine được tìm thấytrong các loại mì gói từ các nước như Trung cộng, Nam Hàn, ĐàiLoan… Ngoài mì gói, Tartrazine còn được dùng trong các loại thứcăn, thức uống khác và ngay cả trộn vào thức ăn gà để có lòng trứngmàu vàng tươi. Tƣơng ớt độc hạiVào tháng 9 năm 2011, giới chức Việt Nam cũng khám phá ra cơ sởsản xuất tương ớt có chứa chất Rho-damine B. Rhodamine B là một hóa chất hóa chất độc hại được dùngtrong kỹ nghệ nhuộm, có thể gâynên các bệnh về gan, thận và lâu dàisẽ tạo nên ung thư. Tương ớt chứaRhodamine B không những chỉ xuấthiện ở Việt Nam mà còn ở Trungcộng và cũng được tìm thấy ở Mỹ.Danh sách một số thực phẩm và đồ dùng độc hại của Trung Cộng Bún trắng được làm từ cơm thiu rồi dùng thuốc tẩy trắng.Cải muối được ướp trong bồn tắmvới những phẩm màu gây ung thư.Bánh bao được nhuộm bằng hóa chất màu trắng hay ngà tùy theo “loại”.Chai đựng nước được làm từ nhựatái chế biến (recycled) hay nhựa từ những bãi rác.Trà tàu chứa nhiều thuốc sáttrùng, chì và những kim loại nặng.Trái cây hộp được làm từ trái câycòn xanh với thuốc nhuộm gây ungthư.Mì gói được chiên với dầu cống(dầu cũ lấy từ dưới cống).Nước tương được làm với tóc người, xương súc vật và những chấthóa học gây ung thư.Rượu được làm từ chất cồn (ethanol) trộn với nước.Trái cây khô được ướp với nhữnghóa chất giữ lâu và thuốc nhuộm kỹnghệ độc hại.Hột vịt bắc thảo (màu đen) được ướp với nhiều hóa chất và chứanhiều kim loại nặng.Hột vịt muối được làm với hóa chất tạo màu đỏ gây hại cho dạ dầyvà có thể gây nên ung thư máu.Tàu hũ ky (dry tofu skin) được trộn với hóa chất để có màu vàngtươi và đẹp, và nhiều nữa...


--------------------------------------------------------------------------------

Page 2

CHỐNG TÀU DVIỆT CỘNGNGUYỄN TẤN DŨNG CÁM ƠN VNCH ĐÃ BẢO VỆ HOÀNG SA?Nguyễn Tấn Dũng nói tiếng “lạ”Trong dịp nói chuyện trước Quốc Hội ngày 25/11/2011, Nguyễn Tấn Dũngđã công nhận tính cách hợp pháp của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trong việc kiểm soát hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa trước khi bịTrung Cộng cưỡng chiếm vào năm1974. Tin này làm cho dư luận trongvà ngoài nước xôn xao bình phẩm, rằng:Nguyễn Tấn Dũng muốn bắtchước Tổng Thống Thein Sein của Miến Điện làm anh hùng dân chủ.Nội bộ đảng CSVN đang có tranh chấp giữa phe thân Tàu và phe thân Mỹ.Khen nức nở Nguyễn Tấn Dũnglà tay chính trị cao cơ, biết đu dâyđể gỡ đảng CSVN khỏi thế bí.Khuyên Nguyễn Tấn Dũng cần phải quyết liệt hơn nữa và dẹp tan nhóm thân Tàu.Khen Nguyễn Tấn Dũng dám“can đảm” nói lên những lời xúc phạm đến quan thầy Tàu như thế.Tiên đoán rằng đảng CSVN đangcó chiều hướng thay đổi và đểmột vị thủ tướng ra dấu hiệu.Khoái chí khi thấy Thủ TướngVNCS công nhận chính quyền VNCH và những chiến sĩ VNCHđã bỏ mình bảo vệ Hoàng Sa.Khuyên Nguyễn Tấn Dũng cần phải quay về với lòng dân thì mớicó cơ may bảo vệ được biển đảo.Nguyễn Tấn Dũng đã ăn năn vớinhững tội tham nhũng, đem giặcTàu vào chiếm đóng vùng cao nguyên, khai thác bô xít, và muốn trở về với dân tộc. CSVN là thế nào?Để hiểu những lời nói của Nguyễn Tấn Dũng thì thiết tưởng chúng ta cần lùi lại một bước để nhìn vào lịch sửgian dối của đảng CSVN đối với dân tộc Việt Nam và nguyên tắc vận hành cứu cánh biện minh cho phương tiện của chủ nghĩa cộng sản. Đảng CS, người CS chỉ nhìn thấy mục đích mà bất chấp phương thức đạt tới và chúng ta thường bị lung lạc về nhữngý niệm tuyên truyền rất tinh vi như:1. Đảng CSVN có công chống ngoạixâm và tranh đấu cho dân tộc ViệtNam thoát khỏi ách thực dân Pháp? Hãy nhớ lại sự bắt tay của Việt Minh với Pháp để tiêu diệt những đảng pháiquốc gia và cướp chính quyền từ taychính phủ quốc gia Trần Trọng Kimnăm 1945 một cách bất hợp pháp. Một đảng yêu nước không làm nhữngđiều này.2. Có những người cộng sản yêu nước, cộng sản tiến bộ, cộng sản miễn cưỡng trong hàng ngũ đảng CSVN. Ngày xưa vì thiếu phương tiện thôngtin và đất nước bị đô hộ lâu năm, CSVN đã lợi dụng lòng yêu nước đểkhuyến dụ người đi theo và bưng bítthông tin mọi mặt để nhồi sọ nhữngngười đi theo bằng những lý tưởng xã hội cao đẹp. Ngày nay, chủ nghĩa cộng sản không còn đứng vững nên không thể làm miếng mồi để khuyến dụ người theo mà thay vào đó là quyền lợi. Quyền lợi là lý do duy nhấtđể một người gia nhập đảng cộng sản. Khi quyền lợi trộn lẫn với vô đạo đức thì sẽ cho ra những con người lừa đảo không thể tưởng tượng nổi; huống hồ gì một anh Nguyễn Tấn Dũng ba hoa!Vì thế, một người đi theo đảng cộngsản thời nay không phải vì yêu nước mà vì quyền lợi và đảng CSVN muôn đời cũng không phải là đảng yêu quêhương đất nước.Nhận địnhKhi chúng ta khẳng định Trung Cộng đang trong tiến trình xâm lược Việt Nam từng bước với sự tiếp tay của đảngCSVN thì không có lý do gì có thể tin được đảng CSVN hay một đảng viên cộng sản nào chống lại quan thầy Tàu của họ. Vì một điều dễ hiểu, một người yêu nước thì không thể là một người cộng sản và một đảng yêu nước cũngkhông thể là đảng cộng sản. Hơn nữa công cuộc dân chủ hóa đất nước Việt Nam không nên đặt vào tay bất cứ ngườicộng sản nào mà phải là do sức lực của những nhà dân chủ, đảng phái, tổ chức và quần chúng đấu tranh dân chủ. Mọingười Việt Nam yêu tự do dân chủ cần phải tỉnh táo và can đảm nhận lãnh trách nhiệm này. Phở PASTEURHIỀN VƢƠNG(714) 539-78889892 Westminster Ave. #315Garden Grove, CA 92844THANH SƠN TOFULÒ ĐẬU HŨ(714) 534-21009688 Westminster Ave.Garden Grove, CA 92844TOBIA CASKETNGUYỄN THIÊM(714) 894-372313951 Newland St.Westminster, CA 92683Ban Vận Động Tẩy Chay Hàng Hóa Trung Cộngchongtaudvietcong573@yahoo.comP.O. Box 11544, Westminster, CA 92685(714) 398-9641CẦN BẢO TRỢCÁC CƠ SỞ THƯƠNG MẠI BẢO TRỢ

30.4.13

Tiết lộ Bí Ẩn 30.4.1975

                                                      



Gs Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ Bí Ẩn 30.4.1975

Đối với đa số người Việt đã từng sống trải qua, ngày 30.04.1975 là một biến cố khó quên nhứt của đời người.  Trong khi đó dư luân quốc tế  nhận định cho rằng sự sụp đổ của Bức Tường Bá Linh vào ngày 9.11.1989 là biến cố lịch sử quan trọng nhứt của thế kỷ 20. Thực ra cả hai biến cố lịch sử này đều ảnh hưởng mạnh mẽ đến người Việt chúng ta. Cho nên cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy - một bình luận gia am tường mọi biến chuyển quốc tế, đã nổi tiếng với những bài nhận định thời cuộc "Tình hình thế giới trong tháng vừa qua" đăng tải trên nhiều tờ báo tại Âu Mỹ - từng đề cập công khai trực tiếp hoặc kín đáo gián tiếp trả lời những câu hỏi về hai biến cố lịch sử đặc biệt nêu trên.



Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy / Khoa trưởng Đại Học Luật
Từ hồi còn là sinh viên, chúng tôi được tiếp xúc đối thoại với Giáo sư Huy và đã may mắn ghi nhận được những chi tiết rất đặc biệt. Sau khi Giáo sư Huy qua đời vào ngày 28.07.1989, chúng tôi đã đảm trách nối tiếp Giáo sư Huy hàng tháng viết bài nhận định thời cuộc "Tình hình thế giới trong tháng vừa qua" kéo dài trên 5 năm trên nguyệt san Tự Do Dân Bản tại Hoa Kỳ. Nhân dịp đó, chúng tôi đã phải nghiên cứu các sáng tác của Giáo sư Huy để nắm vững thêm mọi chi tiết thời cuộc. Nhờ vậy, chúng tôi mới thấy được tầm kiến thức uyên bác & đa diện của Giáo sư Huy mà hiếm ai cùng thời có được. Nổi bật nhứt là những viễn kiến và phân tích độc đáo về các biến cố lịch sử trên thế giới.
1) Ai đã làm sụp đổ Bức Tường Bá Linh ?
Trong dịp kỷ niệm 20 năm ngày Bức Tường Bá Linh sụp đổ, chúng tôi đã trình bày cái nhìn độc đáo của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy về vấn đề " Ai đã làm sụp đổ Bức Tường Bá Linh ? " 
Bức tường Berlin sụp đỗ ngày 9.11.1989
Câu hỏi lịch sử này đã tranh cãi sôi nổi từ trên 20 năm qua và có nhiều câu trả lời chủ quan khác nhau tùy theo hoàn cảnh, trình độ hiểu biết và nhứt là lòng tự hào của những dân tộc liên hệ.
a) Phía Ba Lan cho rằng nhờ hai công dân của họ. Đó là lãnh tụ nghiệp đoàn Walesa và Đức Giáo Hoàng John Paul II đã dám dũng cảm đi hàng đầu tranh đấu chống độc tài cộng sản.
b) Phía Hung Gia Lợi cho rằng nhờ Cựu Thủ Tướng Nemeth đã sáng suốt dám cho mở cửa biên giới Áo Hung tạo cơ hội cho làn sóng người tị nạn cộng sản bùng nổ.
c) Phía Đông Đức cho rằng nhờ lực lượng cải cách trong đảng cộng sản Đông Đức đã thành công lật đổ được nhà độc tài Honecker và tạo điều kiện cho lực lượng đối lập dễ dàng tranh đấu.
d) Phía Tây Đức cho rằng nhờ chính sách hòa dịu của Cựu Thủ Tướng Brandt từ từ tạo được biến đổi ôn hòa trong chế độ cộng sản.
e) Phía Liên Xô cho rằng chính Tổng Bí Thư Gorbachev với chính sách cởi mở tạo ra tình thế vuột ra khỏi vòng tay kiểm soát.
f) Phía Hoa Kỳ cho rằng nhờ Cố Tổng Thống Reagan hành xử cứng rắn đối phó với Liên Xô và quan trọng nhứt tại Bức Tường Bá Linh vào ngày 12.6.1987 đã lên tiếng "khích tướng" kêu gọi Tân Tổng Bí Thư Gorbachev muốn chứng minh thực tâm cởi mở thì nên mở cửa và phá sụp bức tường này (nguyên văn: “Come here to this gate! Mr. Gorbachev, open this gate! Mr. Gorbachev, tear down this wall!“)
Duy nhứt về phía Việt Nam, Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy đã tiên đoán rất sớm và trình bày rất cặn kẽ ngay trong tác phẩm "Perestroika" ( viết bằng Anh ngữ, dày 402 trang với trên 200 dẫn chứng tài liệu ) cho rằng ông Gorbachev bắt buộc phải cởi mở thay đổi chính sách cai trị để đủ sức đối đầu với Hoa Kỳ dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Reagan đang trên đà leo thang võ trang quân sự, điển hình là kế hoạch phòng thủ chống hỏa tiễn SDI ( Strategic Defense Initiative ).
Chỉ trong lúc đi thuyết trình cho đồng bào Việt Nam, Giáo sư Huy mới kín đáo tiết lộ đưa ra một cái nhìn độc đáo rằng dân Nga có truyền thống chơi cờ vua ( Chess ) nên có thói quen suy nghĩ đa nghi nhiều, còn dân Mỹ thích chơi bài phé ( Poker ) nên thường phải " tháu cáy " với cây bài xấu nhưng vẫn có thể " tố " cho địch thủ bỏ chạy. Theo Giáo sư Huy thì Tổng Thống Hoa Kỳ Reagan đang dùng kế hoạch SDI để " hù " Tổng Bí Thư Liên Xô Gorbachev với bản chất đa nghi buộc phải cải tổ nền tảng chính trị và kinh tế để có đủ thực lực đương đầu lại với Hoa Kỳ. Quả nhiên ông Gorbachev đã xúc tiến cải tổ, trước hết về kinh tế ( Perestroika ), và sau đó về chính trị ( Glasnost ).
Nhưng chính vì sự cải tổ chính trị đã khiến làn sóng đòi hỏi tự do dân chủ dâng cao, kiểm soát không nổi và vuột ra khỏi tầm tay. Bức Tường Bá Linh sụp đổ, Đông Âu thoát khỏi sự chi phối của Mạc Tư Khoa và Liên Xô tan rã vào ngày 21.12.1991 là hậu quả tất nhiên đó. Chính vì vậy, bên ngoài Liên Xô ông Gorbachev được vinh danh là nhân vật có công với cuộc cách mạng dân chủ hóa Đông Âu, nhưng ở trong nước thì trái lại không có chút uy tín gì vì bị chỉ trích là không có khả năng lãnh đạo làm cho Liên Xô tan vỡ và nước Nga không còn sức mạnh gì trên bàn cờ thế giới.
Cái nhìn độc đáo của Giáo sư Huy được chứng thực là rất đúng, vì  kế hoạch SDI của Mỹ sau đó đã được Mỹ âm thầm hủy bỏ khi mục tiêu đã xí gạt được Liên Xô rồi. Tương tự về biến cố 30.04.1975 của Việt Nam chúng ta, Giáo sư Huy cũng có câu trả lời độc đáo với lời giải thích bất ngờ sau đây.
2) Ai đã gây ra biến cố 30.04.1975 ?
Câu hỏi lịch sử này cũng đã được bàn cãi sôi nổi từ trên 35 năm qua và chưa đi đến một kết luận nào hữu lý để được mọi khuynh hướng chấp thuận. Điển hình nhứt là ngay trong dịp Hội Thảo "Việt Nam, 35 Năm Nhìn Lại" ( “Vietnam – a 35 Year Retrospective Conference” ) tại Washington D.C.  vào ngày 9.4.2010 quy tụ gần 200 nhân vật với thành phần nổi tiếng như cựu Đại sứ Bùi Diễm, cựu Đại tá không quân Hoa Kỳ Tiến sĩ Stephen Randolph, Trung tá biệt cách dù Nguyễn Văn Lân, Thứ trưởng John Negroponte, Sử gia Dale Andrade, Tiến sĩ John Carland, Cựu Bộ trưởng Hoàng Đức Nhã, Đại tá Trần Minh Công, Đại tá Hoàng Ngọc Lung... cũng không đưa ra được câu trả lời thỏa mãn cho sự thắc mắc: Ai đã gây ra biến cố 30.04.1975?
Nhìn trở lại, người ta có thể thấy rõ ràng trong thời gian đầu ngay sau 30.04.1975, phần lớn các khuynh hướng, từ chính trị đến tôn giáo, đều tìm cách đổ trách nhiệm lẫn cho nhau về tội đã làm mất miền Nam. Chỉ có Giáo sư Huy là sớm thấy rõ nguyên nhân chính nào đã khiến xảy ra biến cố 30.04.1975. Trong dịp tái ngộ cùng Giáo sư Huy vào năm 1982, chúng tôi có hỏi đến vấn đề nhức nhối này và được Giáo sư Huy trả lời cho biết nguyên nhân chính là Hoa Kỳ đã có kế hoạch giải kết ( bỏ mọi cam kết bảo vệ miền Nam! ) để từng bước rời bỏ miền Nam VNCH.
Về thế lực nào ở Hoa Kỳ đứng sau kế hoạch bỏ rơi miền Nam, Giáo sư Huy cho biết trên chính trường Mỹ có hai sắc tộc nổi bật nhứt. Đó là sắc tộc gốc Ái Nhĩ Lan ( Ireland ) và sắc tộc gốc Do Thái ( Israel ).
- Trong dòng lịch sử, Cộng Đồng Người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan đã rất nhiều lần thắng cử chức vụ Tổng Thống.
- Bên cạnh đó Cộng Đồng Người Mỹ gốc Do Thái chủ trương nắm giữ các cơ cấu quan trọng trong guồng máy điều khiển đất nước Hoa Kỳ. Họ gài được nhiều nhân sự vào bên hành pháp, lập pháp cũng như tư pháp. Trong các bộ quan trọng nhứt như ngoại giao, quốc phòng và tài chánh thường thấy đa số có nhân viên gốc Do Thái và nhiều lần cấp bộ trưởng cũng do người Mỹ gốc Do Thái nắm giữ. Trong Thượng Viện và Hạ Viện có khá nhiều nghị sĩ và dân biểu gốc Do Thái trong cả hai chính đảng. Vì vậy, thế lực của Cộng Đồng Người Mỹ gốc Do Thái rất lớn và đã khiến cho chánh sách đối ngoại của Hoa Kỳ luôn luôn binh vực quyền lợi của Do Thái.
Tham dự Hòa đàm Paris, Giáo sư Huy nhận xét rằng Kissinger ( một người Mỹ gốc Do Thái lúc đó còn làm Cố Vấn An Ninh cho Tổng Thống Nixon ) có thái độ đáng ngờ là cương quyết muốn thỏa hiệp riêng ( "đi đêm"! ) với CSVN bất cứ giá nào để quân đội Hoa Kỳ rời bỏ miền Nam, dù biết rằng sau đó miền Nam sẽ lọt vào tay Hà Nội. Theo kinh nghiệm chính trị thì các chính trị gia gốc Do Thái đều hành động có chủ đích với kế hoạch rõ rệt. Như vậy đằng sau Kissinger ắt phải là chủ trương của thế lực Do Thái.
Thế lực Do Thái này phải hiểu là không phải chỉ thuần túy Cộng Đồng Người Mỹ gốc Do Thái, mà là sắc dân Do Thái trải dài trên thế giới từ Tel Aviv đến Washington D.C., Paris, London, Berlin, Moscow... với tổng số 13,1 triệu người, trong đó 5,4 triệu tại quốc gia Do Thái, 5,3 triệu tại Hoa Kỳ và 2,4 triệu rải rác tại 30 quốc gia khác. Thế lực này được điều khiển hữu hiệu từ Tel Aviv với 2 bộ phận đắc lực gồm cơ quan tình báo Mossad và Nghị Viện Do Thái Thế Giới ( - World Jewish Congress - từ năm 2007 đứng đầu là nhà tỷ phú nổi tiếng Ronald Stephen Lauder người Mỹ  gốc Do Thái ) . Ngoài ra, Giáo sư Huy còn chỉ dẩn cho chúng tôi nhận biết được dân gốc Do Thái đặc biệt thường với mũi to loại diều hâu, điển hình như Ngoại trưởng Kissinger hoặc Nữ Ngoại trưởng Albright
Nữ Ngoại trưởng Albright & Ngoại trưởng Kissinger
Những tiết lộ tế nhị của Giáo Sư Huy hoàn toàn phù hợp với nhận định của Linh Mục Cao văn Luận (1908 - 1986) nhân dịp tái bản tác phẩm Bên Giòng Lịch Sử cũng cho rằng thế lực dân Mỹ gốc Do Thái chủ trương Hoa Kỳ phải rút quân ra khỏi Việt Nam.

Linh mục Cao Văn Luận / Viện trưởng Đại Học Huế
Riêng dư luận báo chí quốc tế đã sớm nhìn thấy rõ Hoa Kỳ muốn rút lui bỏ rơi miền Nam từ khi bắt đầu chánh sách Việt Nam Hóa Chiến Tranh sau biến cố Tết Mậu Thân 1968 ( mà họ phân tích là nhằm thay đổi màu da tử sĩ! ), nhứt là hòa đàm Paris (mà họ nhận định là nhằm bảo đảm Mỹ rút quân được an toàn!).
Như vậy biến cố 30.04.1975 đã xảy ra, nguyên nhân chính là Hoa Kỳ có chính sách bỏ rơi miền Nam VNCH và thế lực Do Thái thúc đẩy chính sách đó được thực hiện qua bè đảng Kissinger.
3) Tại sao thế lực Do Thái muốn Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam ?
a) Thế lực Do Thái tại Hoa Kỳ
Đối với chúng tôi quả thực hoàn toàn mới mẻ và đầy ngạc nhiên khi được Giáo sư Huy vào năm 1982 cho biết đến vai trò thực sự của người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan và gốc Do Thái trên chính trường Hoa Kỳ. Sau này sinh hoạt lâu năm tại hải ngoại và qua nghiên cứu, chúng tôi công nhận thấy Giáo sư Huy hoàn toàn đúng.
Điển hình là cho đến nay có ít nhứt 23 Tổng Thống Hoa Kỳ gốc Ái Nhĩ Lan
mà trong đó có Tổng Thống Washington và những Tổng Thống gần đây như Clinton, Reagan, Kennedy và kể cả Tổng Thống Obama (bên ngoại gốc Ái Nhĩ Lan)
Cũng như hiện nay tại quốc hội có 15 Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ gốc Do Thái và 33 Dân Biểu Liên Bang gốc Do Thái
Thực sự nếu nghiên cứu sâu rộng thì sẽ thấy thế lực Do Thái tại Mỹ còn lớn hơn nhiều. Họ thành công trong việc gài được những nhân sự cấp lãnh đạo ở các bộ phận yết hầu của Hoa Kỳ. Thí dụ điển hình gần đây như:
- trong Thượng Viện và Hạ Viện hiện nay với tổng số 48 nghị sĩ và dân biểu gốc Do Thái ( so sánh trước đây chỉ có 1 dân biểu gốc Việt Nam là ông Cao Quang Ánh! ).
- trong Bộ Ngoại Giao có Bộ trưởng Henry Kissinger dưới thời TT Nixon và Bộ trưởng Madeleine Albright  dưới thời TT Clinton...
- trong Bộ Quốc Phòng có Bộ trưởng James Schlesinger dưới thời TT Nixon và thời TT Ford.
- trong Bộ Tài Chánh có Bộ trưởng Larry Summer và Bộ trưởng Robert Rubin dưới thời TT Clinton.
- trong CIA có Tổng giám đốc John M. Deutch dưới thời TT Reagan.  
- trong Ngân Hàng Trung Ương ( Fed ) cầm đầu bởi Tiến sĩ  Alan Greenspan từ 1987 đến  2006 và Giáo sư Ben Bernanke từ 2006 đến nay.
Họ còn chủ động nắm những lãnh vực ngân hàng, thị trường chứng khoán, báo chí, truyền thanh, truyền hình và điện ảnh...
Đặc biệt, ngành truyền thông, quan trọng nhứt là điện ảnh Hollywood, nằm trong tay thế lực Do Thái. Tại Hollywood đa số nhân sự từ đạo diễn đến diễn viên đều có gốc Do Thái, nổi tiếng nhứt như Steven Spielberg, Liz Taylor, Kirk Douglas, Michael Douglas, Harrison Ford...
Họ biết rõ rằng nắm được truyền thông trong tay là hướng dẫn được dư luận quần chúng trong mục tiêu phục vụ quyền lợi cho nguời Do Thái. Họ còn điều khiển một phần lớn các viện nghiên cứu chiến lược nhằm đưa ra những đề nghị cho chính sách tương lai cho chánh phủ Mỹ và dĩ nhiên phải phù hợp với quyền lợi của người Do Thái.
Ngoài ra tại các cường quốc Âu Châu, thế lực Do Thái có ảnh hưởng tuy âm thầm nhưng cũng mạnh mẽ lắm. Điển hình nhứt là Tổng Thống Sarkozy ( Pháp ) & Thủ Tướng Đức Schmidt ( Đức ) trước đây đều gốc Do Thái nên không bao giờ lên tiếng thực sự chống lại những vi phạm cam kết của Do Thái tại Trung Đông . Chính vì vậy đa số thành viên Liên Hiệp Quốc đã cho rằng thế lực Do Thái có ảnh hưởng quá lớn đến chính sách và biểu quyết về Trung Đông của các cường quốc Âu Mỹ .
b) Tại sao thế lực Do Thái muốn Hoa Kỳ phủi tay bỏ miền Nam ?
Muốn biết rõ, chúng ta phải tìm hiểu lịch sử mất nước và dựng lại nước của người Do Thái. Vào năm 135 dân tộc Do Thái chính thức  bị mất nước và phải lưu vong khắp nơi vì đế quốc La Mã. Thảm họa mất nước đó thường được dư luận Thiên Chúa Giáo cho là sự trừng phạt dân Do Thái đã đóng đinh giết Chúa Jesus và kẻ phản bội Judas chính là một người Do Thái. Chính vì chuyện này đã làm cho dân Do Thái bị kỳ thị trên bước đường lưu vong. Nhưng cũng chính vì có niềm tin mãnh liệt vào Do Thái Giáo, họ đã đoàn kết nhau lại dưới sự lãnh đạo của học giả Theodor Herzl trong đại hội thế giới đầu tiên tại Basel ( Thụy sĩ ) vào năm 1897. Từ đó, từng đợt một họ lén lút trở về quê hương Palestine. Thế Chiến thứ 2 và với sự yểm trợ tích cực của Hoa Kỳ đã tạo cơ hội ngàn năm một thuở để họ dựng lại đất nước vào ngày 14.5.1948 sau gần 2,000 năm lưu vong. Chỉ 11 phút sau đó Tổng Thống Hoa Kỳ đã lên tiếng công nhân quốc gia mới này, bất chấp mọi chống đối của thế giới Ả Rập và đã yểm trợ hữu hiệu cho Do Thái chống lại cuộc tấn công ngay sau đó của các quốc gia Ả Rập láng giềng và trong các cuộc chiến xảy ra sau này.
Như vậy, Do Thái còn tồn tại đến ngày nay là nhờ Hoa Kỳ làm "lá bùa hộ mạng". Nhiều nghị quyết tại Liên Hiệp Quốc kết án Do Thái vi phạm cam kết tại Trung Đông chỉ vì duy nhứt Hoa Kỳ dùng quyền phủ quyết ( veto ) nên đành phải bỏ đi. Trong quá khứ, Hoa Kỳ từng giải kết ( phản bội! ) bỏ rơi đồng minh như Lào, Cam Bốt, Việt Nam, Đài Loan... , nhưng luôn luôn "sống chết" hết lòng với Do Thái, mặc dù quốc gia nhỏ bé này không mang lại lợi ích gì về tài nguyên hoặc vị trí chiến lược cho Hoa Kỳ, mà trái lại chính vì Do Thái, Hoa Kỳ còn gây rất nhiều hiềm khích (mang họa vào thân!) với thế giới Hồi Giáo dân số rất đông đảo ( 1,3 tỷ ) và rất quan trọng về năng lượng dầu hỏa . Tất cả cho thấy rõ ràng vì thế lực Do Thái nắm giữ được các bộ phận huyết mạch tại Mỹ nên chính sách của Hoa Kỳ phải luôn luôn không được đi trái ngược lại với quyền lợi của quốc gia Do Thái.
Từ đó, chúng ta mới hiểu rõ tại sao thế lực Do Thái muốn Hoa Kỳ phủi tay bỏ miền Nam Việt Nam. Đó là vì họ sợ Hoa Kỳ sa lầy và sự tốn kém khổng lồ tại chiến trường Việt Nam có thể đưa tới hậu quả Hoa Kỳ không còn khả năng giúp đỡ một cách hiệu lực nước Do Thái tồn tại như trong quá khứ Hoa Kỳ đã từng làm. Cho nên họ chủ trương Hoa Kỳ phải giải kết bỏ rơi miền Nam để trở về chuyên tâm lo cho Do Thái. Để thực hiện mục tiêu này họ đã có kế hoạch rõ ràng từng bước một.
c) Kế hoạch Do Thái thúc đẩy Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam.
Khởi đầu giải quyết cuộc chiến Quốc Cộng tại Lào vào đầu thập niên 1960, ông Ngô Đình Nhu đã ngạc nhiên và bất mãn thấy thái độ nhượng bộ quá mức của ông Averell Harriman ( đặc trách bộ phận Viễn Đông của Bộ Ngoại Giao Mỹ ) trong lúc đàm phán. Nên biết ông Averell Harriman (1891 - 1986) là một nhà tư bản lớn nổi tiếng gốc Do Thái và cũng là một đảng viên cấp lãnh đạo của đảng Dân Chủ ở Mỹ. Rõ ràng phía thế lực Do Thái muốn ngăn chận không cho Hoa Kỳ can thiệp với nhiều tốn kém ở Viễn Đông. Sự nhượng bộ rút lui này đã khiến lực lượng miền Bắc kiểm soát được phần lớn các địa điểm chiến lược tại Lào và thiết lập đường mòn Hồ Chí Minh vận chuyển nhân lực và võ khí vào để đánh chiếm miền Nam vào 30.4.1975.
Từ khi nhậm chức, Tổng Thống Johnson ( dân Texas ! ) cùng ban tham mưu luôn cứng rắn chủ chiến và không muốn Hoa Kỳ bị thua trận đầu tiên trong nhiệm kỳ của mình. Thế lực Do Thái lúc đó không có ảnh hưởng nhiều trong chánh phủ Tổng Thống Johnson để xoay đổi từ bên trong chính sách can thiệp quân sự của Tổng Thống Johnson, cho nên họ phải chờ đợi cơ hội thuận tiện để tấn công từ bên ngoài dư luận quần chúng.
Đó là lúc cuộc chiến Việt Nam bùng nổ lớn bắt đầu từ cuối năm 1964 trở đi với các trận đánh dữ dội tại Bình Giã, Đồng Xoài, Đức Cơ...  bắt đầu gây tử thương nhiều quân nhân Mỹ. Những hình ảnh quan tài phủ quốc kỳ kèm theo sau hình ảnh dã man và bất lợi  ( thổi phồng vụ Mỹ Lai & vụ Tướng Nguyễn Ngọc Loan ! ) của chiến tranh được hệ thống truyền thông Hoa Kỳ -đa số gốc Do Thái quản trị- khai thác triệt để ngày đêm tạo một phong trào phản chiến lớn mạnh chưa từng thấy trên thế giới, không những tại Hoa Kỳ mà còn lan rộng khắp nơi trên nhiều quốc gia khác .
Tướng độc nhởn Moshe Dayan -Bộ trưởng Quốc phòng của Do Thái- đột ngột tự qua Việt Nam 3 ngày ( từ 25 tới 27 tháng 7 năm 1966 ) và cho báo chí chụp bức hình biểu diễn đang đi hành quân với lực lượng Hải Quân Mỹ. Sau chuyến "hành quân" chớp nhoáng đó, Tướng độc nhởn Moshe Dayan viết ngay đề nghị Mỹ nên rút quân ra khỏi Việt Nam vì không thể thắng cuộc chiến này được ( rất là vô lý vì thực sự hiện diện xem xét chiến trường VN chỉ có 1 ngày , mà dám đưa ngay đề nghị khủng khiếp như vậy ! ) . Dĩ nhiên lời đề nghị chủ bại này càng được thổi phồng bởi phong trào phản chiến và làm mất uy tín Tổng Thống Johnson. Tiếc thay sau này vẫn còn có những ký giả và bình luận gia Việt Nam ca ngợi những phân tích và đề nghị của ông tướng một mắt này, mà không hiểu đó chính là một trong những thủ phạm đã góp phần "khai tử"
miền Nam!
Israeli General Moshe Dayan on Patrol with US Marines - South Vietnam 1966
Phong trào phản chiến càng lên cao và đã khiến Tổng Thống Johnson vào tháng 3 năm 1968 phải quyết định không ra tái ứng cử. Sự xáo trộn tranh chấp kịch liệt trong đảng Dân Chủ đã tạo cơ hội hiếm có để cho ứng cử viên của đảng Cộng Hòa nắm chắc sự thắng cử. Vì vậy thế lực Do Thái đã gài được Kissinger từ năm 1957 làm cố vấn cho Nelson A. Rockefeller ( Thống đốc New York ) đang vận động ra tranh cử làm ứng cử viên Tổng Thống của đảng Cộng Hòa. Nhưng không ngờ Nixon thành công hơn và cuối cùng thắng cử làm Tổng Thống. Thấy vậy, Kissinger bèn trở cờ đầu quân theo Nixon và được trọng dụng làm Cố vấn An ninh.
Thế lực Do Thái còn đưa được thêm nhân sự gốc Do Thái vào trong guồng máy cầm quyền Mỹ. Đáng kể nhứt là Bộ trưởng Quốc phòng James Schlesinger, Cố vấn đặc trách Nội vụ John Ehrlichmann ( 1925 – 1999 )... Với những chức vụ then chốt này, họ đã thành công bày mưu cho Nixon bỏ rơi miền Nam. Bắt đầu với chương trình Việt Nam Hóa Chiến Tranh sau biến cố Tết Mậu Thân 1968 để từng bước giảm con số lính Mỹ tử vong và bớt dần sự hiện diện của Hoa Kỳ tại miền Nam.
Đến năm 1971, Kissinger bí mật qua Trung Cộng tìm cách tái bang giao với chính quyền Bắc Kinh và đưa đến thỏa hiệp Thượng Hải 1972 giữa Mao Trạch Đông và Nixon. Trên bề mặt, thỏa hiệp này chỉ công nhận một nước Trung Hoa cho thấy Hoa Kỳ bỏ rơi Đài Loan trên chính trường thế giới, nhưng bên trong thực tế Kissinger nhằm sửa soạn sự rút lui an toàn cho quân đội Mỹ ra khỏi miền Nam với sự bảo đảm của Trung Cộng.
Quả nhiên, chỉ sau đó chưa đầy một năm, Kissinger đã dùng đủ mọi mánh khóe, kể cả đe dọa tánh mạng các cấp lãnh đạo miền Nam, thành công trong việc ép buộc ký kết Hiệp Định Paris vào ngày 27.1.1973 để quân đội Hoa Kỳ được an toàn rời khỏi miền Nam. Phía dư luận báo chí quốc tế đã sớm thấy rõ âm mưu của Kissinger và đã ví bản hiệp định này giống như tờ khai tử cho miền Nam Việt Nam. Chính ngay Kissinger cũng đã tiết lộ bề trái của bản hiệp định cho Cố vấn đặc trách Nội vụ John Ehrlichman của T.T Nixon như sau:
"Tôi nghĩ rằng nếu họ ( chánh phủ miền Nam ) may mắn thì được 1 năm rưỡi mới mất".
Tương tự , Kissinger đã trấn an T.T Nixon là:
“ Huê Kỳ phải tìm ra một công thức nào đó để làm cho yên bề mọi chuyện trong một hay hai năm sau, sau đó thì …chẳng ai cần đếch gì nữa . Vì lúc ấy, Việt nam sẽ chỉ còn là bãi hoang vắng ”.
Bởi vậy biến cố 30.4.1975 xảy ra là điều tất nhiên đúng như tính toán dự trù của Kissinger và thế lực Do Thái.
Chỉ sau Hiệp Định Paris khoảng 9 tháng, cuộc chiến Jom Kippur vào ngày 6.10.1973 giữa Do Thái và các quốc gia Ả Rập láng giềng xảy ra. Lần đầu tiên trong lịch sử tái lập quốc, Do Thái bị thua trận và mất một số lớn phần đất chiếm đóng trước đây. Đáng lẽ Do Thái còn có thể bị thua nặng nề hơn nữa, nhưng giờ chót nhờ có Kissinger thuyết phục được Nixon nỗ lực can thiệp giúp Do Thái nên tình thế không còn bi đát nhiều. Tuy nhiên, sau đó Tướng độc nhỡn Moshe Dayan phải từ chức Bộ trưởng Quốc phòng vì chịu trách nhiệm bị thua trận.
4) Kết luận
Biến cố thua trận lần đầu tiên Jom Kippur năm 1973 cho thấy thế lực Do Thái nhìn rất xa và rất có lý với nỗi lo sợ Hoa Kỳ vì bị sa lầy ở chiến trường Việt Nam nên không còn có thể chuyên tâm giúp cho Do Thái thắng trận như trước đây. Cho nên không gì ngạc nhiên khi thế lực Do Thái phải vận dụng toàn diện từ trong lẫn ngoài để thúc đẩy và buộc giới lãnh đạo Hoa Kỳ phải bỏ rơi miền Nam. Bởi vậy mới xảy ra biến cố 30.4.1975 . Từ thời điểm đó đến nay Do Thái ung dung tồn tại được, vì không những " độc quyền " hưởng trọn vẹn sự yểm trợ hữu hiệu của Hoa Kỳ, mà còn khôn khéo tạo được mâu thuẩn chia rẻ để xô đẩy siêu cường số 1 này phải ra tay đối phó với kẻ thù Hồi Giáo của mình.
Bí ẩn về lý do và động lực thúc đẩy Hoa Kỳ phải rút quân bỏ rơi miền Nam được che dấu tinh vi không đưa ra dư luận nổi , bởi vì phần lớn hệ thống truyền thống báo chí quan trọng nằm trong tay thế lực Do Thái hoặc bị họ ảnh hưởng kiểm soát không cho phép làm hoặc sợ bị mang tiếng bài Do Thái ( Anti-Semitism ) . Cho nên đến nay dư luận vẫn còn bị lường gạt .
Điển hình , về phía dư luận ngoại quốc vẫn còn có những học giả ( thí dụ : Tiến sĩ Stephen Randolph  trong Hội Thảo "Việt Nam, 35 Năm Nhìn Lại" (“Vietnam – a 35 Year Retrospective Conference”) tại Washington D.C.  vào ngày 9.4.2010 ) lầm lẫn hoặc cố tình cho rằng Hoa Kỳ vào năm 1972 muốn tái lập bang giao với Trung Cộng nên phải rút quân ra khỏi miền Nam ( chịu thua ! ) vì đang câu con cá to hơn ( “has bigger fish to fry” ) . Thực tế Hoa Kỳ đã có kế hoạch bỏ rơi miền Nam từ khi Kssinger bước vào Tòa Bạch Ốc năm 1969 với gia tăng Việt Nam Hóa Chiến Tranh .
Về phía miền Bắc, họ không ngờ có được sự giúp đỡ hữu hiệu của thế lực Do Thái tạo ra phong trào phản chiến đưa tới tình trạng " Đồng Minh tháo chạy " ( từ ngữ theo Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng !) bỏ rơi miền Nam .
Thực tế, nếu không có sự phản bội của thế lực Do Thái qua sự nắm quyền của ê kíp Kissinger thì chưa chắc gì miền Bắc sớm thắng trận. Như vậy miền Nam chỉ cần cầm cự được vài năm cho đến khi Tổng Thống Reagan nắm quyền và với tài lãnh đạo xuất sắc cương quyết nổi tiếng của ông này chắc chắn miền Nam sẽ được yểm trợ đầy đủ ( đã xảy ra như vậy tại Nam Mỹ và A Phú Hản ! ) để không thể dể dàng sụp đỗ như đã xảy ra trong  ngày 30.4.1975.
Đa số người Việt chúng ta đều có tâm tình thiện cảm với dân tộc Do Thái ( một phần ảnh hưởng qua tác phẩm lừng danh " Về miền đất hứa / Exodus " của tác giả Leon Uris ) vì ngưỡng mộ tinh thần đoàn kết và chiến đấu dũng cảm của họ sau 2000 năm lưu vong đã thành công trở về tái dựng lại quốc gia Do Thái nhỏ bé bất chấp trước mọi đe dọa của Khối Ả Rập khổng lồ . Cũng trong cảm tình nồng nàn đó , Học giả Nguyễn Hiến Lê vào năm 1968  mang sức ra viết tác phẩm " Bài học Israel ( Do Thái ) "  . Nhưng thực tế chính trị cho thấy thủ đoạn & tham vọng xâm chiếm đất đai láng giềng của Do Thái sau khi tái lập quốc, nên chính ông đã không ngần ngại lên tiếng chỉ trích nặng nề.
Đó cũng là tâm trạng của chúng tôi khi biết qua Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy và Linh mục Cao Văn Luận khám phá ra mưu sâu độc của  thế lực Do Thái khiến xảy ra biến cố 30.4.1975 cho quê hương Việt Nam mà nay đang dẩn tới đại họa mất nước vào tay Trung Cộng.
Chúng ta hy vọng rằng Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy và Linh mục Cao Văn Luận đã đi bước tiên phong tiết lộ những bí ẩn về biến cố 30.4.1975 và trong tương lai sẽ được giới truyền thông báo chí chú tâm nghiên cứu khai triển tích cực để dư luận Việt Nam và thế giới mai sau không còn bị lường gạt nữa .  Mong thay !
Phạm Trần Hoàng Việt
  tháng tư 2010  & 2013
Tài liệu phụ đính: cuốn phim "Đại Họa Mất Nước"
Biến cố 30.4.1975 đang dẩn tới đại họa mất nước vào tay Trung Cộng . Chính vì thấy rỏ điều này, cuốn phim với tựa đề "Đại Họa Mất Nước" được thực hiện vào năm 2010 nhằm trình bày sự thực về mưu đồ bành trướng xâm lăng của Trung Cộng đối với VN và thế giới. Cuốn phim tài liệu đặc biệt hoàn toàn biếu không và được khá nhiều các trang web ưu ái đăng tải dưới dạng youtube. Chỉ nội riêng trangweb VIETVUNGVINH nay đã có đến gần 1 triệu vào xem .

Xin click vào xem để thấy rỏ hơn:





--
--
You received this message because you are subscribed to the Google
Groups "Mang Luoi Nguyen Ngoc Huy" group.
To post to this group, send email to gdnnhuy@googlegroups.com
To unsubscribe from this group, send email to
gdnnhuy+unsubscribe@googlegroups.com
For more options, visit this group at
http://www.nguyenngochuy.net

---
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "Mang Luoi Nguyen Ngoc Huy" group.
To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to gdnnhuy+unsubscribe@googlegroups.com.
For more options, visit https://groups.google.com/groups/opt_out.




--

 

"We forget that the water cycle and the life cycle are one."
Jacques Cousteau

29.4.13

THÁNG TƯ ĐEN

THÁNG TƯ ĐEN


Phóng viên Thế Giới

(đêm mưa bão 27-4-2013)


Sau
Thế hệ thứ 3 (cháu Trinh Nguyễn)                    

với ngọn cờ quốc gia thân yêu                             Sân khấu lộ thiên và quang cảnh thê lương sau cơn bão tố

                                                                         chiều Thứ Bảy ngày 27-4-2013 tại Hồng Kong City Mall                                                                            trên đại lộ Bellaire




 Sau 1975, hàng năm mỗi lần Tháng Tư đến là vết thương trong lòng người dân Việt lại rỉ máu như bị sát muối sót xa vô tận. Trong nước, CSVN uênh oang mừng “chiến thắng; mừng ngày họ hoàn tất việc tròng lên đầu dân tộc chủ nghĩa ngoại lai, phi nhân tàn ác; mừng ngày đảng CSVN được cưỡi trên đầu trên cổ 90 triệu dân không có được quyền căn bản làm người và mừng họ được làm tôi tớ trung thành cho giặc Tàu truyền kiếp; mừng phần thưởng nhận được do dâng giang sơn bờ cõi cho quan thầy Trung Cộng.


Hàng triệu người tỵ nạn CS khắp nơi tổ chức tưởng niệm ngày đau buồn của đất nước, đồng thời tố giác trước công luận để thế giới biết tại quê hương Việt Nam của chúng tôi mọi quyền căn bản của con người đang bị nhà cầm quyền CS tước đoạt, chà đạp một cách thảm hại.

Ðặc biệt trong Tháng Tư năm nay, Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Houston & PC vô cùng bận rộn với các sinh hoạt văn hóa, đấu tranh chính trị để nhắc cho mọi người ngày đau buồn của dân tộc Việt Nam 38 năm trước -30 tháng Tư năm 1975!




Sân khấu lộ thiên và quang cảnh thê lương sau cơn bão tố
chiều Thứ Bảy ngày 27-4-2013 tại Hồng Kông City Mall trên đại lộ Bellaire



  người dân can đảm đứng lên đòi quyền làm người và quyền được hưởng Tự Do Dân Chủ, vì thế ngày 30 tháng Tư năm nay, ngoài việc tưởng niệm Đại Tang chung của đất nước, chúng ta có bổn phận cùng nhau góp sức đoàn kết, kêu gọi “Cả Nước Đứng Lên Oai Hùng” hầu mong mang lại yêu thương, dân chủ, tự do về với đồng bào của chúng ta tại quốc nội, để phản đối nhà cầm quyền Cộng sản về những hành động bán nước cũng như bắt bớ giam cầm vô cớ những người dân chỉ muốn được có quyền làm người. Chúng tôi tha thiết trông nhờ vào sự yểm trợ tích cực và lòng thương yêu, diù dắt của quý vị, để cho buổi lễ TƯỞNG NIỆM NGÀY QUÔC HẬN 27/4 năm nay, cũng sẽ

là một sự kiện lịch sử tại Houston, không kém gì năm ngoái. Đây là dịp để chúng ta biểu lộ tinh thần đoàn kết cao độ của người Việt tỵ nạn Cộng Sản, để làm gương và gầy dựng niềm tin cho giới trẻ Houston sẽ tiếp tục công cuộc đấu tranh của cha anh. Để Houston xứng danh là một trong những thành trì chống Cộng vững mạnh mà Người Việt trên toàn thế giới hằng mong đợi. Kính thưa qúy vị, chúng tôi rất muốn được xướng danh từng người một để cám ơn quý vị, kẻ ít người nhiều đã tích cực yểm trợ cho công việc lớn lao chung này, nhưng tiếc thay thì giờ không cho phép. Vậy xin cho chúng tôi bày tỏ chân thành và trân trọng kính cám ơn đến từng mỗi một qúy vị đã và sẽ đóng góp cho việc tổ chức Ngày Quốc Hận nói riêng và những sinh hoạt của cộng đồng nói chung. L.s Teresa Ngọc Hoàng - Chủ Tịch CÐVNGQ” Mặc dù rất đa đoan chuẩn
bị  cho các chương trình đấu tranh và Tưởng Niệm 30-4, lễ Giỗ Tổ Hùng Vương vẫn được tổ chức long trọng như thường lệ. Buổi lễ diển ra tại trung tâm sinh hoạt Cộng đồng.Nhờ truyền thống văn hóa tốt đẹp ngàn đời của dân tộc,cho dù xa quê hương ngàn dặm  những người tỵ nạn Việt vẫn giữ được tinh thần"ăn trái nhớ kẽ trồng cây" "dù ai đi ngược về xuôi,nhớ ngày giổ tổ mùng mười tháng ba"mọi việc đâu vào đó, ca nhạc sĩ đấu tranh Việt Dũng cùng các danh ca từ Cali. đều đã có mặt chờ đến giờ trình diễn, đáng lẽ diễn ra trong đêm Thứ bảy 27-4 tại khuôn viên chợ Hong Kong 4, bất thần mưa to gió lớn, cả thành phố ngập lụt, ban tổ chức đành phải hoãn lại đến đêm 30-4. (sẽ làm bên trong nhà hàng Ocean Palace). Cả một công trình do bao người góp tay chung việc, anh họa sĩ lo việc trang trí,
thiết lập bàn thờ Tổ Quốc; anh cựu Lôi hổ cũng là một nhà văn giúp chuyên chở ghế bàn, một số các chú bác tuổi đã ngoài “cổ lai hy” không ngại nắng mưa hăng say rong các việc nặng nhọc: ráp sân khấu,trang hoàng sắp xếp ghế bàn cho buổi lễ được long trọng. Anh chị em khác người tiếp tế lương thực, chuẩn bị cờ quạt, cấm cọc bên đường trước và bên hông địa điểm hành lễ. Ðiều làm cho mọi người xúc động là một cụ già gần 80 và đứa cháu ngoại của cụ đến tự nguyện giúp ban tổ chức làm  việc với khả của họ.Cụ Nhân và cháu Trinh Nguyễn đích thân dựng từng lá cờ Việt-Mỹ một cách nhiệt thành và hãnh diện. Ðược biết cháu Trinh Nguyễn là sinh viên năm thứ tư, sẽ tốt nghiệp ngành “gõ đầu trẻ” vào năm tới, hiện cháu đang học ở San Antonio, nhân dịp về thăm ông ngoại, thấy ông ngoại tham gia việc cộng đồng cháu cũng muốn góp một bàn tay. Các bác các chú trong cộng đồng ước gì giới trẻ Việt hải ngoại đều có tinh thần như cháu Trinh Nguyễn! Lúc nghỉ xả hơi, người tường trình có dịp truyện trò với cụ Nhân, cụ cho biết cụ cũng là một cựu sĩ quan QLVNCH, từng có mặt khắp các chiến trường cao nguyên Trung phần. Cụ tâm sự: “Cựu quân nhân hay người lính cũng đều xuất phát từ người dân, không có dân thì làm sao có quân, tại sao người ta lại không ý thức được điều này,phân chia hội đoàn này, hội đoàn nọ để chống đối nhau thay vì đoàn kết cùng
người dân để làm cho lể tưởng niệm ngày
Quốc hận thêm trang nghiêm và nhiều ý nghĩa hơn!”



 HẬN THÁNG TƯ (gởi Đồng Bào và Quê Hương tôi nhân Ngày Quốc Hận)

Lại tháng Tư rồi có phải không?
Tháng Tư? chưa nhắc đã đau lòng!
 Tháng Tư! Hai chữ sôi niềm hận
 Cơ nghiệp bao đời của núi sông...

Rơi trọn vào tay kẻ bạo cường
Nên giờ chìm đắm một quê hương
Nên tan nát cả hồn dân tộc
Đau xót, trời ơi....Những máu xương!!!

Xương máu vì ai, hỡi Lạc Hồng
Đã cao như núi, chảy như sông
Mà sao xương máu thành vô nghĩa???
 Dân nước giờ đây lại khốn cùng?

Quốc hận, riêng vinh một số người
 Tháng Tư, bạo chúa nhảy lên ngôi
Tháng Tư, đảng nắm quyền sinh sát
 Để cả giang sơn phải ngậm ngùi!
 Ta hãy cùng nhau khóc Tháng Tư
Khóc thương Tổ Quốc đã đau nhừ
Rồi lau nước mắt, ta vùng dậy
 Đập nát xiềng gông, phá ngục tù
Kìa, lửa Tây Nguyên đã rực trời
Nguyệt Biều chuông gióng tiếng ngàn khơi
 An Giang đuốc cháy, thân người gục
Bản Giốc, Nam Quan khóc nghẹn lời....
 Hận Tháng Tư nào chửa trả xong
Nam Quan thêm nhức vết thương lòng
Tay dơ, nước rửa tay ta sạch
 rửa nước bằng gì cho nước trong??? (*)
 Hỡi những con dân Việtquật cường
Đã cùng non nước gánh đau thương
xin đem tim ,óc,đem hùng khí
Rửa sạch oan hờn cho cố hương
Ngô Minh Hằng
"Lời Vua Duy Tân hỏi cận thần
Tay dơ lấy nước mà rửa
Nước dơ, lắy gì mà rửa?